Mặc Thiệu Đình chau chau mày, kéo tay của Lâm Uyển Du đang ôm anh ra, nhìn vẻ mặt Đường Lạc Lạc rối bời, lại nhìn nhìn Lâm Uyển Du đang khóc nức nở, ngữ điệu bình thản và trầm tĩnh:
- Xảy ra chuyện gì, em từ từ nói.
Lâm Uyển Du ánh mắt chứa chan tình cảm nhìn Mặc Thiệu Đình, tiếp đó thút thút thít thít lên tiếng:
- Hôm nay bác gái La dẫn Lạc Lạc đến thăm em, em … em rất vui … bác gái để Lạc Lạc chăm sóc em, nhưng chờ bác gái vừa đi, Lạc Lạc đã chất vấn em, hôm nằm viện có phải anh có đến thăm em… sau đó bắt đầu hung dữ với em, còn ra tay đánh em nữa … huhuhu … em thật sự rất muốn làm hảo tỉ muội với Lạc Lạc, nhưng cô ấy cứ không tin em … Thiệu Đình, anh đừng trách Lạc Lạc, là em không tốt, là em không nên thành thật trả lời cô ấy, dẫn đến sự hiểu lầm từ cô ấy, đều là lỗi của em …
Anh đứng đó, khuôn mặt tuấn tú tinh tế, dưới ánh đèn ấm áp, đôi mắt sâu thẳm tựa biển, khiến người khác không kiềm được cứ nhìn mãi, bất giác đắm chìm trong đó.
Anh không nói lời nào, sự trầm mặc lúc này, khiến tia sang hy vọng nhỏ nhoi yếu ớt trong mắt Đường Lạc Lạc, từ từ tắt đi.
Đúng vậy, cho dù bản thân và Mặc Thiệu Đình là vợ chồng trên danh nghĩa thì sao chứ? Lâm Uyển Du là thanh mai trúc mã của anh, đã sớm xuất hiện trước cả cô, tình cảm hai người chắc rất sâu đậm rồi, thậm chí, cái đêm hôm Lâm Uyển Du tự sát, anh đến bên cô ta, không tiếc gì lừa dối cô …
Hiện tại, Lâm Uyển Du khóc như mưa như gió tố cáo cô, cho dù là người lòng dạ sắt đá nghe vào, cũng sẽ thương tiếc, huống chi là anh chứ!
Đường Lạc Lạc vốn có thể lên tiếng giải thích, có thể phủ nhận, nhưng lại lười mở miệng, nếu một người tin tưởng cô, thì không cần biện minh gì cả, anh lựa chọn tin tưởng ai, đã sớm có đáp án rồi, biện minh càng nhiều cũng không có ý nghĩa gì cả, không phải sao?
Thấy Mặc Thiệu Đình và Đường Lạc Lạc nhìn nhau, ai cũng không nói một lời, trong long Lâm Uyển Du mừng thầm, cảm thấy bản thân sự cố gắng chia rẻ bao lâu nay cuối cùng đã thấy được một chút thành quả, vội lau nước mắt trên mặt đi, cực kỳ biết điều khuyên Mặc Thiệu Đình:
- Thiệu Đình, sự việc đã qua rồi, Lạc Lạc cũng là nhất thời xúc động, anh đừng truy cứu nữa, nói ra cũng là em không tốt, là em không nên gọi anh đến thăm em lúc em đang bệnh, mới khiến trong lòng Lạc Lạc không thoải mái, đều là lỗi của em, là em không phải, anh muốn trách thì trách em được rồi…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
