Bà mang giày cao gót, đang định đứng dậy, tuy nhiên sàn đá đại sảnh trơn quá, rất khó đứng vững, đang lúc bối rối lúng túng, một cánh tay trắng mịn đưa đến, đỡ bà đứng dậy, Mặc Như Nguyệt ngước đầu, bèn nhìn thấy một cô gái đáng yêu thuần khiết, đang lo lắng nhìn bà:
- Thưa cô, cô không sao chứ?
Đường Lạc Lạc cẩn trọng hỏi Mặc Như Nguyệt, cảm thấy cô này rất xinh đẹp dịu dàng, ánh mắt nhìn người khác cũng ấm áp nữa.
Mặc Như Nguyệt lắc đầu, mỉm cười với Đường Lạc Lạc:
- Cô không sao, cám ơn cháu. Cháu cũng làm việc trong công ty này hả?
- Dạ vâng.
Đường Lạc Lạc gật đầu:
- Cám ơn cô, cô cũng rất xinh đẹp, gọi là chị cũng không vấn đề gì ấy.
Đường Lạc Lạc đỡ Mặc Như Nguyệt đi thẳng đến trước cổng, mới buông tay ra, vẫy vẫy tay:
- Tạm biệt cô nhé!
Mặc Như nguyệt cười hì hì cũng vẫy tay lại:
- Tạm biệt, rất vui được gặp cháu.
Không biết tại sao, lần đầu nhìn thấy cô gái nhỏ này, đã có cảm giác rất thân thiết, Mặc Như Nguyệt vừa nghĩ thế vừa đi về phía xe của bà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
