- Ý anh là tôi nhỏ nhen?
Đường Lạc Lạc nghiến răng, quả nhiên đàn ông là sinh vật đơn bào, được mỹ nhân khóc vài tiếng giả vờ tự sát một cái là mềm lòng rồi, đúng là đáng hận!
- Tôi không có...
Trong lòng Mặc Thiệu Đình thoáng qua chút ưu sầu, phụ nữ mà không nói lý lẽ thì đúng là không cách nào lý luận nữa, anh nào có nói qua Đường Lạc Lạc không nói lý chứ?
Chờ đã, chủ đề vừa nãy không phải là Đường Lạc Lạc say rượu đêm khuya sao?
Đường Lạc Lạc tức tối đầy Mặc Thiệu Đình ra ngoài:
- Tôi không muốn nhìn thấy anh, anh cứ thỏa sức ở bên Lâm Uyển Du đi!
- Lạc Lạc, đừng ghen nữa mà.
Mặc Thiệu Đình cạn lời.
- Ai ghen chứ? Tôi không có!
Đường Lạc Lạc đẩy Mặc Thiệu Đình ra khỏi phòng tắm, còn cảm thấy cơn giận chưa nguôi, trực tiếp đầy Mặc Thiệu Đình ra khỏi phòng ngủ, ném một cái gối đi:
- Ngày mai sẽ ly hôn, lập tức ly hôn! Sau đó anh muốn thăm Lâm Uyển Du thế nào thì thăm thế đấy! Tôi toại nguyện cho anh!
Mặc Thiệu Đình:...
Vừa nãy còn đang uy phong lẫm liệt như Mặc Thiệu Đình, lúc này cạn lời đứng trước cửa phòng, trong tay chỉ có một cái gối cô đơn, quả nhiên đắc tội cái gì cũng không nên đắc tội với phụ nữ, đắc tội với phụ nữ nào cũng không được đắc tội với vợ, lúc này, cả sofa cũng không có mà ngủ.
Đường Lạc Lạc đuổi Mặc Thiệu Đình đi rồi, bản thân thay bộ đồ ngủ, giận đến không ngừng xoay vòng vòng tại chỗ, Mặc Thiệu Đình chết tiệt, không ngờ lại lừa cô, còn cảm thấy Lâm Uyển Du thành tâm hối cãi nữa chứ?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

