Đổi lại thường ngày, Đường Lạc Lạc có thể sẽ không đồng ý, nhưng hôm nay thực sự đủ sầu não rồi, cứ ở trong nhà, bản thân sẽ không nhịn nỗi sốt ruột, cứ chờ đợi Mặc Thiệu Đình khi nào sẽ về nhà, ngước đầu nhìn gương mặt mong chờ của Mặc Tây Thành, Đường Lạc Lạc cắn răng:
- Được, đi thôi.
Mặc Thiệu Đình, nếu anh đã làm như thế, thì đừng trách tôi làm lại y hệt.
… …
- Em dưỡng bệnh cho thật tốt, hy vọng em sớm ngày hồi phục, chuyện trước đây, tuy có lưu lại chút vết tích, nhưng em nói đúng, anh cứ không gặp em, cũng là cư xử chưa trưởng thành, sau này không như vậy nữa.
Lâm Uyển Du kiềm nén sự vui mừng khôn xiết trong lòng, làm ra vẻ mặt rụt rè nhìn Mặc Thiệu Đình, chớp chớp đôi mắt xinh đẹp:
- Thiệu Đình, anh nói như vậy em rất vui, nhưng mà… Anh phải đi rồi sao? Người em bây giờ đặc biệt khó chịu, mất máu quá nhiều, cảm thấy đầu óc choáng váng, anh không thể ở cùng em một chút nữa được sao?
- Xin lỗi, hôm nay anh còn chút việc, có thời gian sẽ nói tiếp.
Mặc Thiệu Đình vừa đứng dậy, đã bị Lâm Uyển Du ôm chặt lấy eo, cả người Lâm Uyển Du dựa hẳn vào người Mặc Thiệu Đình, ôm lấy Mặc Thiệu Đình không buông, giọng nói vừa khẩn thiết vừa yếu ớt:
- Thiệu Đình, anh gấp gáp muốn về nhà với cô ấy lắm sao? Em cũng đã thế này rồi, anh ở cùng em một lát nữa thì có sao nào? Vì sao cô ta trong lòng anh quan trọng như thế, anh ngay cả một phút cũng không muốn ở cùng em? Em đáng ghét lắm sao? Cô ta rốt cuộc tốt ở chỗ nào, anh có thể nói cho em biết không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
