- Đợi chút.
Đường Lạc Lạc chặn lấy tay đang cầm chiếc váy của chị nhân viên bán hàng, quay mặt lại, nhìn thẳng vào gương mặt xinh đẹp tràn đầy mỉa mai của Lâm Uyển Du.
- Chiếc váy này là tôi nhìn thấy trước, tôi chưa nói không lấy, xin lỗi, cô muốn mua, chỉ có thể mua những cái khác rồi.
Không phải tất cả sự nhẫn nhịn nào cũng có thể xoá bỏ hiềm khích trước đó, có một số người, luôn sợ mạnh ức hiếp yếu, được voi đòi tiên, đây là đạo lý mà Đường Lạc Lạc gần đây mới hiểu được.
Nếu như Lâm Uyển Du cứ ép người như thế, vậy thì bản thân cũng không cần phải nhẫn nhịn nữa.
- Trang phục trong cửa hàng chúng tôi đều là mẫu định sẵn, mỗi một mẫu chỉ có một bộ.
Chị nhân viên bán hàng cười nói.
Chỉ dựa vào món quà nghèo nàn mà Đường Lạc Lạc tặng cho La Nhã lần trước, Lâm Uyển Du đã có thể nhận định, Đường Lạc Lạc bề ngoài hào nhoáng, là thiếu phu nhân của nhà họ Mặc, thực ra trong tay không có tiền, gia cảnh của bản thân thế nào, gia cảnh của cô thế nào?
Giả làm người giàu có, cũng phải xem bản thân có đủ sức hay không chứ?
Cho dù Đường Lạc Lạc cắn răng mua chiếc váy này, cô ta cũng có cách, để cô lộ ra cái đuôi hồ ly bần hèn, mất hết mặt mũi tại đây.
Mặc kệ là quần áo, hay là Mặc Thiệu Đình, đều là của Lâm Uyển Du đây, ai dám tranh giành, đừng trách cô ta không khách khí.
Chị nhân viên bán hàng nhận lấy chiếc váy.
- Năm vạn tám ngàn tám.
Đường Lạc Lạc lấy chiếc thẻ đen của Mặc Thiệu Đình từ trong túi, đưa ra.
Sắc mặt của Lâm Uyển Du, trong chốc lát trở nên rất khó coi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)