Đường Lạc Lạc ngẩn đầu, uống cạn rượu vang trong ly, đôi mắt sáng trong nhuốm vài phần ý say, nghiêng đầu nhìn Mặc Thiệu Đình, cười một cái, nước mắt từng hạt to chảy dài:
- Tại sao lại khó đến thế? Tiểu ca ca, anh nói cho tôi biết đi, tại sao gả cho ai đó mà tôi vẫn không tự quyết định được, muốn ly hôn, tôi cũng không bắt được một người, tôi tệ đến thế sao?
Cô không tệ, cô không tệ chút nào.
Mặc Thiệu Đình mặc niệm trong lòng, rất muốn nói hết toàn bộ sự việc ra, nhưng hiện tại... hiển nhiên không phải là thời cơ tốt.
Nhưng nhìn thấy bộ dạng đau lòng thất vọng của Đường Lạc Lạc, cuối cùng không kiềm được kéo thân hình bé nhỏ ôm vào lòng, cúi đầu, kiên định và chuyên chú hôn lên đôi môi đỏ mộng của cô.
Bờ môi của cô mang hương thơm thoang thoảng của rượu vang, mềm mại tựa kẹo bông gòn, Mặc Thiệu Đình nhìn xuống, hai tay đỡ lấy đầu của Đường Lạc Lạc, lưỡi anh mở hàm răng trắng của Đường Lạc Lạc, tiến thẳng vào, công thành chiếm đất.
Ban đầu nụ hôn của anh là sự thương tiếc, là trêu chọc, nhưng đến sau cùng, càng lúc càng trở nên lấn lướt và bá đạo, trong mũi tràn ngập hơi thở của anh, cảm nhận được sự chiếm hữu và tấn công mạnh mẽ, vốn Đường Lạc Lạc còn đang mơ màng, bỗng chốc trừng to mắt, rượu cũng tự động tỉnh hơn một nửa.
Cô đưa hai bàn tay nhỏ ra đẩy anh, nhưng Mặc Thiệu Đình dùng một tay nắm lấy hai cổ tay cô, giơ cao qua đầu, khiến cô hoàn toàn không thể cử động được.
Từ miệng phát ra những tiếng lớ đớ không rõ ràng, Đường Lạc Lạc giống như con chim nhỏ kinh hoảng bối rối, dần dần rồi có chút chìm đắm trong nụ hôn này....
Không biết thời gian qua bao lâu, lúc Đường Lạc Lạc sắp không thở được nữa, Mặc Thiệu Đình mới nhẹ nhàng buông tay, cô há to miệng, vội thở hỗn hễn, vẫn chưa chờ tư duy được bình tâm lại, đã nghe tiếng Mặc Thiệu Đình vang lên từ trên đỉnh đầu:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
