Đồng Yểu viền mắt đỏ hoe, nhìn chiếc cốc đưa tới trước mặt, cắn môi đắn đo mất hai giây rồi vẫn hậm hực đón lấy, bưng lên uống ừng ực.
Vừa giận vừa mệt khiến lồng ngực cô như muốn nổ tung ra.
Từ Tắc nhìn cô uống hết nước, đường quai hàm đang căng cứng mới thoáng giãn ra đôi chút.
“Anh sang bên nhà thím Hứa đun nhờ ít nước mang về, em cứ tắm ở trong phòng nhé.” Cổ họng Từ Tắc có chút khô khốc: “Như vậy được không em?”
Nghe thấy lời anh nói, Đồng Yểu ngẩng đầu lên liếc nhìn anh một cái, cộc lốc “ừ” một tiếng.
Cô vì ngồi tàu hỏa suốt hai ngày nay chưa được tắm rửa, nếu tối nay không tắm sạch sẽ thì bản thân cô cũng chịu không nổi mất.
Từ Tắc thấy cô gật đầu liền xoay người bước ra ngoài.
Hứa Anh vẫn chưa đi ngủ, nghe thấy mục đích Từ Tắc sang liền vội vã mở cửa: “Ái chà thím quên béng mất chuyện này, hồi thím mới chân ướt chân ráo tới đây cũng bài xích cái nhà tắm công cộng đó lắm, huống chi vợ cháu lại là một cô gái mềm mỏng nuột nà như thế.”
“Làn da con bé non nớt đến mức cảm giác như bẹo nhẹ một cái là ứa nước ra được ấy, nếu mà vào cái nhà tắm lớn đó thật thì e là bao nhiêu con mắt đều đổ dồn hết lên người nó mất, ha ha ha, ai mà chịu cho thấu.”
Từ Tắc nghe thấy câu nói “cảm giác như bẹo nhẹ một cái là ứa nước ra được” của bà, khóe môi khẽ mím chặt lại.
“Thím Hứa, ngày mai cháu mua than về sẽ trả lại thím ạ.”
Hứa Anh xua tay: “Bọn cháu có đỏ lửa nấu nướng đâu mà mua than làm gì, có hai cục than cỏn con thế này nói gì đến chuyện trả với chả treo, cháu làm thế chẳng phải là coi thím như người ngoài sao!”
Từ Tắc: “Cô ấy không quen ra nhà tắm công cộng, ngày mai cháu cũng mua ít than về để tự đun nước tắm ở nhà ạ.”
Hứa Anh: “Ồ, thế cũng tốt, như vậy tiện thể tự nấu nướng ở nhà luôn, vợ cháu có thích trồng rau không? Thím vẫn còn mấy túi hạt giống đây này, cho con bé hai túi, chừng hai tháng nữa là có rau non ăn rồi.”
Vì Đồng Yểu mới tới nên mọi người vẫn chưa hiểu rõ về cô, Từ Tắc cũng không tiện nói thẳng ra.
Hai người cùng lớn lên ở một thôn, từ nhỏ anh đã thức khuya dậy sớm làm lụng vất vả, nhưng rất hiếm khi thấy cô bước chân ra khỏi cửa, càng chưa từng thấy cô phải động tay vào việc gì, làm sao có chuyện biết nấu cơm hay trồng rau được chứ.
Đồng Yểu gật đầu: “Được.”
Từ Tắc đã pha sẵn nhiệt độ nước vừa vặn cho cô rồi mới rời đi, hai thùng nước vừa đủ để cô tắm rửa sạch sẽ.
Bản thân anh cũng chưa tắm nên bước ra ngoài cầm chậu tắm đi thẳng ra nhà tắm công cộng, sợ Đồng Yểu ở nhà một mình lại sợ hãi như vừa nãy nên bước chân anh rảo rất nhanh, tốc độ tắm rửa cũng được rút ngắn đi rất nhiều.
Đến khi trở về nhà, cửa phòng ngủ đã đóng kín mít, Từ Tắc bước tới trước cửa, suy nghĩ một lát rồi vẫn lịch sự gõ cửa trước: “Em tắm xong chưa?”
Bên trong truyền ra giọng nói của Đồng Yểu, mang theo sự mềm mại quyến rũ như vừa được ủ qua làn hơi nước ấm: “Đang mặc quần áo, đợi một lát.”
Một lúc sau, đợi đến khi bên trong có tiếng đáp lời, Từ Tắc mới khẽ đẩy cửa bước vào, Đồng Yểu đang buộc lại dây áo, do vừa tắm nước nóng xong nên gương mặt vốn trắng nõn của cô lúc này ửng lên một lớp ửng hồng nhàn nhạt, tựa như quả đào mật chín mọng, toát lên vẻ căng tràn mướt mát.
Những lọn tóc con bên thái dương còn vương chút hơi ẩm dính nhẹ vào má, càng tôn lên đôi mắt long lanh trong trẻo hút hồn.
Ánh mắt Từ Tắc khẽ khựng lại, khi dời tầm mắt đi, yết hầu anh khẽ trượt lên trượt xuống, anh bước qua dọn dẹp phần nước còn thừa trong thùng mang đi đổ.
Đồng Yểu liếc nhìn bóng lưng trầm mặc của anh, rồi lại nhìn sang chiếc giường trong phòng.
Hai người cưới nhau đã tròn một năm, đừng nói là ngủ chung một giường, ngay cả việc nắm tay nhau một cách đàng hoàng cũng chưa từng có.
Nghĩ tới lát nữa phải nằm chung một giường với anh, Đồng Yểu lại bất giác đưa mắt nhìn về phía Từ Tắc.
Người đàn ông đang khom lưng lau dọn vệt nước dưới sàn, sau khi tắm xong trên người anh chỉ mặc một chiếc áo cộc tay bằng vải thô đã giặt đến bạc màu, để lộ ra cánh tay săn chắc với những đường cơ bắp cuồn cuộn rõ nét, vạt áo sau lưng bị động tác kéo căng ra, lờ mờ nhìn thấy những đường nét cơ bắp lưng mượt mà mạnh mẽ, toát lên vẻ dẻo dai rắn rỏi của một người lính dãi dầu sương gió rèn luyện quanh năm.
Đồng Yểu khẽ nuốt nước bọt, không thể phủ nhận, sau khi đã quen nhìn những người đàn ông thô kệch ở làng quê, vóc dáng với những đường nét cơ bắp săn chắc của Từ Tắc quả thực khiến người ta không khỏi thắt tim lại khi ngắm nhìn.
Ngay cả tỷ lệ vai rộng eo thon cũng chuẩn mực đến hoàn hảo, lúc khom lưng xuống, độ cong căng tràn sức mạnh của tấm lưng toát lên vẻ đầy nam tính.
Có điều... cũng quá mức lực lưỡng rồi.
Nghĩ tới sự chênh lệch vóc dáng giữa mình và anh, trong lòng Đồng Yểu bỗng dấy lên một cảm giác rụt rè e ngại, cô rảo mấy bước trèo lên giường rúc sâu vào tận góc trong cùng, trùm chăn kín mít quay mặt về phía vách tường.
Từ Tắc dọn dẹp xong xuôi bước vào liền nhìn thấy bóng lưng của cô vợ nhỏ nhắn.
Chiếc giường trong khu gia quyến không quá rộng rãi, Đồng Yểu vì rúc sâu vào tận góc trong nên đã chừa lại cho anh một khoảng trống rất lớn, anh bước tới khẽ vén một góc chăn lên rồi nằm xuống.
Do thói quen của người lính, tư thế nằm ngửa của anh ngay ngắn thẳng tắp như một tấm ván sắt căng cứng, hai tay đặt ngay ngắn hai bên sườn, lòng bàn tay úp xuống, khẽ nhắm hai mắt lại.
Đồng Yểu cảm nhận rất rõ động tĩnh khi anh bước lên giường, tối nay cô không hề muốn cùng anh làm cái chuyện vợ chồng kia, đang nghĩ cách làm sao để từ chối thì bỗng nhận ra nhịp thở của anh đã trở nên đều đặn, êm ái.
Đây là...
Ngủ rồi sao?!
Cô thậm chí còn chưa kịp mở miệng từ chối thì anh đã tự mình lăn ra ngủ rồi à?
Đồng Yểu thoáng chốc không biết phải hình dung cảm xúc phức tạp trong lòng mình như thế nào cho đúng, hoàn toàn chẳng có lấy một chút vui vẻ, trái lại còn dâng lên một cảm giác cạn lời, vô lý đến nực cười.
Gặp lại người vợ một năm không gặp, mặt anh vẫn lạnh như tiền.
Lần đầu tiên nằm chung trên một chiếc giường với cô, anh cũng chẳng hề có ý định đụng vào người cô, thậm chí nhìn qua còn chẳng có lấy nửa phần ham muốn.
Việc cô có bằng lòng hay không là một chuyện, nhưng việc anh có cái suy nghĩ đó hay không lại là một vấn đề cực kỳ lớn!
Ý gì đây chứ? Hoàn toàn không thèm để mắt tới cô, nhìn thấy cô mà không có chút rung động nào sao?!
Đồng Yểu thậm chí bắt đầu hoài nghi không biết có phải mắt anh bị mù rồi không, hay là gu thẩm mỹ có vấn đề gì bất thường!
Không thể nào ngủ nổi nữa, càng nghĩ về chuyện này lại càng tức đến mức không tài nào chợp mắt được!
Đồng Yểu bật phắt người ngồi dậy.
Theo thói quen cảnh giác, Từ Tắc lập tức mở bừng mắt ra, trong đáy mắt gần như ngay tức khắc khôi phục lại sự tỉnh táo trong trẻo, giọng nói của anh không hề có chút khàn đặc ngái ngủ mà trái lại mang theo sự sắc bén, tỉnh táo đặc trưng của quân nhân: “Sao thế em?”
Thấy Đồng Yểu chỉ ngồi im một chỗ, bờ vai khẽ gồng lên, anh liền lập tức hạ giọng mềm mỏng hỏi: “Trong người thấy khó chịu ở đâu à, hay là bị lạnh?”
Đồng Yểu nhăn tít mày nhìn anh, dưới ánh trăng mờ ảo rọi qua khung cửa sổ, cô không thể nhìn quá rõ nét mặt của đối phương, nhưng Từ Tắc lại cảm nhận được rõ ràng cơn bực bội không mấy thiện chí của cô, anh chống tay ngồi dậy định với tay bật đèn thì bị Đồng Yểu cất tiếng ngăn lại.
“Cô nữ quân nhân mà anh thích trông xinh đẹp lắm à?” Đồng Yểu hỏi anh.
Từ Tắc: “Cái gì cơ?”
Đồng Yểu bỗng nhiên lại cười khẩy một tiếng, cảm thấy điều đó là không thể nào, nếu như ở cái nơi này thực sự có người phụ nữ còn xinh đẹp hơn cả cô thì lúc cô mới bước chân tới đây, đám người kia nhìn thấy cô đã không lộ ra cái ánh mắt kinh ngạc sững sờ đến thế.
Có lẽ là do Từ Tắc bị mù mắt thật, coi mắt cá thành ngọc trai!
Đồng Yểu lạnh lùng nói: “Em không thèm ngủ với anh đâu!” Ai mà biết anh có sạch sẽ hay không chứ.
Nghe thấy lời cô nói, Từ Tắc cũng nhíu chặt mày lại, anh thực sự không hiểu nổi nửa đêm nửa hôm cô lại đang giở chứng quậy phá cái gì nữa: “Rốt cuộc là em muốn làm gì?”
Đồng Yểu: “Anh sang phòng bên cạnh mà ngủ.”
Chân mày Từ Tắc càng nhíu chặt hơn, trong giọng điệu cũng thấp thoáng vài phần thiếu kiên nhẫn: “Phòng bên cạnh chưa dọn dẹp, toàn là đồ đạc linh tinh, không ngủ được đâu.”
Đồng Yểu: “Bây giờ anh tự đi mà dọn dẹp.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

