Chủ tịch Vương đứng ở phía sau, duối tay đến bên hông cô, si mê nhìn cô, “Hôm nay cánh cửa này không mở ra. Cô Vân là người vô cùng thông minh, có vài lời thẳng thắn không cần phải nói chứ?”
“Lời thẳng thắn gì? Một con heo mập muốn ủi cải trắng hay là cốc thối đòi ăn thịt thiên nga?”
Mặt chủ tịch Vương tái xanh, ánh mắt mây mù ngược lại cười rộ lên, bàn tay chậm rãi trượt từ bả vai cô xuống, “Sớm đã nghe nói cái miệng nhỏ này lợi hại! Trông như thần tiên, tính cách lại giống như hoa hồng có gai, nghe nói người đàn ông không chiếm được chút lợi ích nào ở chỗ cô? Tôi không tin! Vân Khanh, cô biết cô khiến người khác máu huyết dâng trào không? Cô treo lên, làm lên nhất định đặc biệt tốt cho tinh thần.”
“Trông như miệng người, nhưng lại đầy lời súc sinh!” Vân Khanh cầm điện thoại dùng sức muốn đẩy bàn tay mập mạp kia ra, đột nhiên phát giác lúc này cả người không còn lực, không nhấc tay lên nổi.
Ánh mắt cô hơi thay đổi, cằm bị nắm lấy, hơi thở phì phò của người đàn ông phả qua, “Tôi bảo chủ tịch Trương bỏ vào một liều thuốc nhỏ đấy, cô thông minh như vậy, bị cô nhận ra được cũng không tốt. Người đẹp, để anh chạm em một lần, sau này em nhập thuốc toàn bộ đều là giá gốc! Ngành bệnh viện này có bao nhiêu khó khăn trộn lẫn em rất rõ, hơn nữa anh nghe nói thằng chồng kia của em vốn không chung phòng, mấy năm nay em không muốn sao? Anh trai dùng tốt, có thể thỏa mãn em....”
“Mẹ nó cút đi!” Vân Khanh phát hỏa, buồn nôn cực điểm!
Mò lấy cái ly trên tủ bên cạnh muốn đập vỡ, chủ tịch Vương dễ dàng đoạt lấy, “Em gọi rát cổ họng cũng sẽ không có người tới! Huống chi cả người em còn không có sức. Báo cảnh sát cũng vô dụng, anh họ tôi là cục trưởng, chồng cô lại mặc kệ cô, còn cha chồng bí thư của cô, đã từ chức rồi!”
Vân Khanh chợt im lặng, con nghé này nói không sai.
Trước hết đừng lộn xộn, phải nghĩ cách, phải nghĩ cách....
Chợt, cô ngẩng đầu lên, “Chủ tịch Vương, tôi cũng không chỉ có một ông cha chồng bí thư, Lục Mặc Trầm, ông biết chứ? Công tử nhà họ Lục của quân khu thành phố S, tôi là người của anh ấy!”
Chủ tịch Vương chấn động, công tử nhà quan kia, nhân vật khiến người khác nghe tiếng sợ vỡ mật!
Ông ta nhìn chằm chằm Vân Khanh, “Hù người sao? Lai lịch của cô tôi đã nghe nói qua rồi!”
Vân Khanh cười nhạt, “Tôi và anh ấy sớm đã thầm tạo ra hạt ngọc trong bụng, thế nào? Nhất thời thoải mái cả đời thê thảm, ông nghĩ kỹ rồi!”
Thấy vẻ mặt lạnh lùng của cô, chủ tịch Vương do dự, nhìn chằm chằm cô móc điện thoại ra, “Chủ tịch Lục cũng đang dùng cơm ở đây đấy? Cậu đi hỏi thử, cậu ấy có quen một người tên Vân Khanh không.”
Vân Khanh hất ông ta ra, nếu không đi được, cô dứt khoát ngồi trở lại ghế, trên mặt bình tĩnh, trong lòng lại đang không ngừng lo lắng.
“......”
Người đàn ông nát này, thấy chết không cứu?!
Chủ tịch Vương trở lại, nhìn chằm chằm cô với nụ cười u ám.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Khanh trắng bệch cúi đầu cầm điện thoại, lập tức gửi một tin nhắn: Anh Lục, tôi thật sự có khó, giang hồ cấp cứu!
Gần như ba giây, trả lời rất nhanh: Bác sĩ Vân tôi quen biết rất hướng nội, chưa bao giờ xã giao uống rượu chỉ biết photoshop, tôi nghi ngờ cô là giả.
“......”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Khanh suýt nữa tức giận thành than đen.
Đồ xấu bụng, cũng bởi vì lời nói dối trắng trợn của cô, P vài bức ảnh, đến mức đó?!
Trong lòng gần như là tuyệt vọng, Vân Khanh vứt điện thoại, đầu ngón tay có chút lạnh run, chủ tịch Vương đã vòng qua ghế cô, “Công tử Lục, nhân vật lớn như vậy, cô đừng ảo tưởng. Hơn nữa đàn ông vẫn phải nhìn phần cứng, anh trai đảm bảo em sảng khoái!”
Khóe mắt chủ tịch Vương đỏ ngầu, chợt đè cô xuống bàn, kéo vài cái, quần áo trên người Vân Khanh vốn mỏng, xé một chút liền rách.
“Ông cút ra!” Cô lạnh lùng giãy dụa.
Chủ tịch Vương đè cô, nhanh nhẹn sốt ruột cởi quần dài ra, “Ngoan ngoãn, đừng cố đấm ăn xôi nữa, mở chân ra.”
“Tôi cảnh cáo ông đừng chạm vào tôi.....đừng!! Đừng....!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

