CHƯƠNG 138
Tình cảnh như thế này đối với anh ta mà nói thì cũng vô cùng tàn nhẫn, tuy rằng tất cả đều là tội lỗi tự mình gánh chịu.
Trần Vu Nhất vẫn đập mạnh đầu: “Nhưng mà tôi muốn đi! Tôi muốn đi! Đã rất lâu rồi tôi chưa từng thấy cô ấy.
”
Nghe thấy anh ta nói như thế, Thẩm Hoài Dương không khuyên nhủ gì nữa mà chỉ nói thêm đúng một câu: “Cho dù nhìn thấy cô ấy xong thì sẽ sống không bằng chết nhưng nếu anh thấy bản thân mình có thể chịu đựng được thì tôi tất nhiên cũng sẽ không nói cái gì hết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



