Bên trong căn phòng an tĩnh âm lãnh giống như phần mộ, chỉ còn lại chuông điện thoại di động đột ngột một mực quanh quẩn.
Hứa Dịch thật sự là đoán không được ý của Tư Dạ Hàn, cũng không biết hắn rốt cuộc có muốn nghe cú điện thoại này hay không, chỉ có thể một mực giơ điện thoại di động đứng trơ trơ ở nơi đó, cú điện thoại này để cho hắn trong tiềm thức có loại linh cảm không lành.
Bết bát hơn chính là, theo tiếng chuông vang động, quanh mình cảm giác áp bách càng ngày càng bức người, tiếng chuông nghe vào trong tai quả thật giống như là bom hẹn giờ đếm ngược.
Thần kinh Hứa Dịch căng thẳng đến cực hạn, đại khái là bởi vì quá hốt hoảng, tay run một cái, lại không cẩn thận nhấn nút trả lời. [Pi: tội anh:v]
Một giây kế tiếp, trong hình xuất hiện ánh mắt khuôn mặt quen thuộc của Diệp Oản Oản.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)