Thẩm Mộng Kỳ hoàn toàn không nghĩ tới một câu nói vô tâm như vậy của Diệp Oản Oản liền để cho cô ta(Mộng Kỳ) chọc tới phiền toái lớn như vậy, thật là hận không thể tại chỗ đem cô ta (Oản Oản) xé đi.
Nhưng bây giờ sự tình đã như vậy, cô ta (Mộng Kỳ) chỉ có thể đè nén lửa giận, bể đầu sứt trán mà mở miệng nói, "Yên Nhiên, cậu nghe tớ giải thích, sự tình không phải như cậu nghĩ vậy, tớ ngày đó đi tìm Tống Tử Hàng là có nguyên nhân, tớ là vì cậu..."
"A, ngày đó người ở chung với hắn, quả nhiên là cô! Cho nên, cô thừa nhận thật sao? Tống Tử Hàng cho tới nay yêu thích người kia, chính là cô!"
Giang Yên Nhiên vừa nói, đột nhiên có chút điên cuồng mà nở nụ cười, "Ha... Ha ha... Thẩm Mộng Kỳ... Tôi thua thiệt không biết chuyện gì giống như một kẻ ngu một dạng ngày ngày chia sẻ tâm tình với cô... Cùng với cô thảo luận nữ sinh Tống Tử Hàng yêu thích rốt cuộc là ai...
Cô xem tôi như người ngu ngốc một dạng không biết gì cả có phải rất thú vị hay không? Xem tôi thương yêu hắn đến chết đi sống lại, người hắn thích nhưng là cô, cô có phải hay không rất có cảm giác thành công?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

