Là điện thoại của Diệp Khê.
Anh che mic lại, gọi vọng ra ngoài: "Diệp Khê."
Diệp Khê không lên tiếng trả lời.
Anh đành nói với Lâm Diệu ở đầu dây bên kia: "Mười phút nữa gọi lại cho tôi."
Rồi cúp máy.
Bàn tay to lớn khua khoắng trên ghế sô pha, chạm phải điện thoại của Diệp Khê.
Ai dè lại vô tình ấn nhầm nút nghe cuộc gọi thoại trên wechat.
Giọng nam quen thuộc vang lên từ đầu dây bên kia: "Tiểu Khê."
Thẩm Dật Xuyên đứng bất động.
Gọi tên Diệp Khê thân thiết đến thế, chẳng lẽ là gã bạn trai cũ của cô?
Thẩm Dật Xuyên áp điện thoại lên tai, lạnh lùng cất tiếng: "Anh tìm Diệp Khê có việc gì?"
Tô Lập Khiêm: "..."
Anh liếc nhìn màn hình, không hề bấm nhầm số, đúng là số wechat của Diệp Khê mà.
Số điện thoại cũ của Diệp Khê chưa làm lại sim, nhưng wechat thì đã được đăng nhập.
Người bắt máy lại là một gã đàn ông lạ mặt, Tô Lập Khiêm nhíu chặt đôi lông mày.
"Tại sao điện thoại của Diệp Khê lại ở trong tay anh? Anh là ai? Diệp Khê đâu rồi?"
Thẩm Dật Xuyên: "Diệp Khê không có ở đây, tôi là chồng cô ấy."
Tô Lập Khiêm: "..."
Đứa em gái này của anh tâm tư đơn thuần, lá gan lại nhỏ xíu, yểu điệu mỏng manh, sao có thể mới quen biết dăm ba bữa đã nhắm mắt kết hôn chớp nhoáng với người ta được.
Tuyệt đối không thể nào!
Tô Lập Khiêm tằng hắng giọng, nghiêm nghị nói: "Diệp Khê đâu? Anh đưa điện thoại cho Diệp Khê nghe máy."
Thẩm Dật Xuyên: "Vợ tôi không có ở đây."
Tô Lập Khiêm có chút bực mình: "Tôi mặc kệ anh là ai, tránh xa em gái tôi ra, đừng hòng diễn mấy cái trò này để qua mặt tôi."
"Em gái? Anh là..."
"Tôi là Tô Lập Khiêm, anh cả của Diệp Khê. Bây giờ anh đưa điện thoại cho Diệp Khê nghe máy được chưa?"
Thẩm Dật Xuyên sờ sờ mũi.
Nhầm to rồi.
Vừa vặn lúc này Diệp Khê từ trong phòng thay đồ bước ra.
Thẩm Dật Xuyên giơ điện thoại lên.
"Điện thoại của em này."
Diệp Khê lật đật chạy ra cầm lấy, nhìn lướt qua màn hình, ngạc nhiên khi thấy đó là cuộc gọi từ Tô Lập Khiêm.
"Đại ca."
"Diệp Khê, lá gan em bây giờ lớn nhỉ, dám tìm người diễn kịch hòng lừa gạt anh!"
Diệp Khê vội vàng che ống nghe lại, thì thào hỏi Thẩm Dật Xuyên: "Anh vừa nói gì với anh trai em thế?"
Thẩm Dật Xuyên trưng ra vẻ mặt vô tội: "Đâu có nói gì đâu, anh ta hỏi anh là ai, anh bảo là chồng em, anh ta không tin."
Diệp Khê cắn cắn môi, rụt tay về.
"Đại ca, em không diễn kịch, anh ấy đúng thật là chồng em mà."
Rõ ràng là Diệp Khê đang nói chuyện điện thoại với người khác chứ đâu có gọi anh, thế nhưng Thẩm Dật Xuyên lại bất giác quay đầu về phía cô, trong lồng ngực dường như có một chiếc vuốt mèo cào nhẹ.
Diệp Khê gọi hai chữ "chồng em" nghe bùi tai thật.
Tô Lập Khiêm vẫn một mực không chịu tin.
"Đừng làm loạn nữa, em đang ở đâu? Anh qua đón em về nhà."
Diệp Khê thở dài não nề.
Chuyện cô lấy chồng khó tin đến thế sao?
"Đại ca, tạm thời em chưa muốn về."
Tô Lập Khiêm tức giận, cao giọng hơn đôi chút.
"Đừng bướng bỉnh nữa, mau nói địa chỉ cho anh biết, bố mẹ bảo anh qua đón em."
Nghĩ đến bố mẹ Tô, Diệp Khê thoáng vẻ buồn bã.
Nhưng cô vẫn kiên quyết chối từ: "Em không dọn về nhà họ Tô ở đâu, nhưng em sẽ qua thăm bố mẹ."
"Diệp Khê!"
"Đại ca, em lớn rồi, tự lo cho bản thân được, anh và bố mẹ đừng lo lắng quá, em bây giờ sống rất tốt."
"Tốt cái nỗi gì? Gã đàn ông vừa rồi là ai? Lai lịch bối cảnh thế nào, anh có biết mặt không? Em đừng có giao du với mấy thể loại mờ ám."
Sắc mặt Thẩm Dật Xuyên lập tức đen kịt.
Diệp Khê mệt mỏi giải thích một lần nữa: "Anh ấy là chồng em, em rể của anh, chúng em đã đăng ký kết hôn rồi, danh chính ngôn thuận, hợp pháp đàng hoàng."
Gương mặt Thẩm Dật Xuyên ngay tức khắc lại sáng rỡ lên.
Còn đổi sắc mặt nhanh hơn cả nghệ nhân múa mặt Xuyên Kịch.
Thấy Diệp Khê cứng đầu không chịu nghe, Tô Lập Khiêm đành bất lực dập máy.
Anh nãy giờ đứng gọi điện ngoài sân.
Đào Lan lo lắng bước tới: "Con bé bảo sao?"
Tô Lập Khiêm khẽ lắc đầu: "Em ấy bảo không về."
Đào Lan: "Để mẹ gọi cho con bé."
Lát sau, Diệp Khê nhận được cuộc gọi thoại từ Đào Lan, cô nghẹn ngào cất tiếng: "Mẹ."
Đào Lan bật khóc nức nở.
"Tiểu Khê, con đang ở đâu? Sao lại không về nhà hả con?"
"Mẹ, con tìm được chỗ ở rồi, con không về nhà ở nữa đâu."
"Con ở đâu? Không được không được, ở ngoài không an toàn đâu, con dọn về nhà sống đi, mẹ nhớ con lắm."
"Chỗ con an toàn lắm, mẹ đừng lo."
"Làm sao mẹ không lo cho được, từ nhỏ con đã sống bên cạnh mẹ, chưa từng phải chịu chút khổ cực nào, để con một mình sống bên ngoài mẹ không yên tâm đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)