Ninh Tuyết bất ngờ xông đến, cô ta nắm lấy bả vai của Ninh Hinh, liên tục trợn mắt nhìn lấy cô.
Ninh Hinh đang bị ép vào đường cùng, bên dưới là biển, nếu như sơ xuất là cô sẽ bị đẩy xuống đó mất.
“ Một đứa như mày, dựa vào đâu mà được hạnh phúc chứ?” Ninh Tuyết tức giận hỏi, người đàn ông ta không muốn kết hôn, nổi tiếng là tên lập dị, tính tình thì không ai chịu nổi thế mà lại đi yêu một con câm như vậy sao? Lý lẽ này đúng là nuốt không trôi rồi.
Ninh Tuyết đúng như một bà điên, luôn luôn vô cớ gây sự với cô, Ninh Hinh đang im lặng quan sát, làm sao để đẩy cô ta ra khỏi mình,nếu Ninh Tuyết dùng sức một chút nữa, cô sẽ ngã nhào xuống dưới đó mất.
" Mày cũng chỉ là đứa con hoang, tao không tin đứa như mày sẽ có hạnh phúc " Ninh Tuyết phát ngôn mà không suy nghĩ trước, cô ta trước giờ là vậy, cứ tự cho mình đúng, cứ muốn làm Ninh Hinh đau khổ đến cùng.
Ninh Tuyết thốt lên, sau đó xô đẩy Ninh Hinh qua rào chắn, để Ninh Hinh rơi mình xuống dòng nước sâu và đen tối đó.
Ninh Hinh cảm thấy cả người mình bị hất ra xa, sau đó liền rơi xuống nước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)