"A Ninh, hình như em quên gì đó." Mới sáng sớm dậy, đầu óc Từ Hương Quyên còn chưa quá thanh tỉnh.
Chu Trình Ninh vớt cô vợ đã lăn đến bên mép giường trở về, "Nghĩ không ra thì từ từ nghĩ, hôm nay chắc chắn có thể nhớ ra. Chúng ta ngủ tiếp chút nữa đi."
"Ừ, ngủ tiếp chút nữa." Sắp nhỏ đã nghỉ hè rồi, bữa sáng hoặc là tự cô nấu, hoặc là trực tiếp dẫn hai đứa nó đến tiệm cơm, không vội.
Chờ khi chân chính tỉnh lại đã là 8 giờ sáng, phòng mấy đứa nhỏ vẫn còn đóng cửa.
Trên cửa treo thẻ bài, ở trong phòng.
Từ Hương Quyên đã ra quy định này là vì sợ hai đứa nhỏ đi ra ngoài chơi hoặc là cô muốn quét tước phòng, nếu cửa đang đóng, vì tư mật và an toàn của hai đứa nhỏ, xác nhận mấy bé có ở đó không, nên treo thẻ bài lên.
Nếu ở trong phòng thì bảng viết 3 chữ ở trong phòng, còn không ở trong phòng thì viết 4 chữ không ở trong phòng. Nếu bảng viết không ở trong phòng thì cô muốn quét tước liền trực tiếp đi vào, còn ở trong phòng thì gõ cửa, hỏi có thể vào không, còn nếu sắp nhỏ không ở đó, cô đi vào quét tước thôi. Việc này cũng đã được bé con đồng ý, bọn nó nói có thể.
Nếu nhóc con có thể tự mình quét tước phòng cho sạch sẽ, ôi cô lại vui quá chừng ấy chứ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
