Dạ Thành Đông nhất định bám chặt lấy bà:"Mẹ! Chẳng lẽ mẹ không muốn có con dâu sao?"
Lạc Tuyết Nhàn nghe đến con dâu liền mở mắt hỏi:"Muốn giúp cái gì đây? Giúp làm sao?"
"Chẳng phải Tử Quyên chỉ chịu nói chuyện với một mình mẹ thôi sao? Vậy mẹ hãy giúp con nói tốt con với cô ấy đi."
Lạc Tuyết Nhàn ngồi dậy nhéo lỗ tai anh kéo lên, anh nhăn mặt ngồi dậy:
"Thằng ranh con! Con còn dám kêu mẹ nói tốt cho con sao? Những chuyện con làm với Quyên Quyên chưa đủ hay sao mà bây giờ con kêu mẹ giúp con."

Dạ Thành Đông mặt buồn bã, cúi gầm mặt xuống:" Con biết là con sai rồi nên bây giờ con mới muốn bù đắp cho cô ấy. Lúc đầu con chỉ nghĩ là con nên buông tay chỉ âm thầm bảo vệ, dõi theo cô ấy từ phía sau thôi nhưng con chịu không nổi con muốn quang minh chính đại bảo vệ cô ấy."
Lạc Tuyết Nhàn hừ một tiếng:"Bộ con tưởng là mẹ không có giúp con sao? Lúc trưa mẹ có hẹn gặp Quyên Quyên mẹ có hỏi con bé là có còn yêu con không nó dứt khoát nói không còn mẹ hỏi nó có tha thứ cho con không nó cũng nói không nó nói đối với con chỉ có hận thôi."
"Con biết chứ cho nên mới nhờ mẹ giúp đây chẳng phải mẹ cũng muốn cô ấy làm con dâu mẹ sao? Chẳng lẽ bây giờ mẹ không muốn nữa?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


