Anh đau khổ nhớ lại những kí ức, kỷ niệm đẹp đẽ, hạnh phúc của anh và cô, những lần cô cười thật tươi, thật đẹp nhưng lại chính là anh đã hủy đi nụ cười ấy, hủy đi cô. Mẹ của anh nói rất đúng chính anh đã không biết trân trọng cô đến khi mất đi cô thì anh mới hối hận, nuối tiếc đi tìm nhưng quá muộn màng rồi. Anh đã mãi mãi mất đi cô người con gái mà anh yêu nhất cuộc đời này đến khi cô chết đi anh mới nhận ra điều ấy.
Tô Vũ cắn môi mình, ấp úng trả lời:"Chị Quyên Quyên...Chị ấy...Chị ấy đã chết rồi."
Tiểu Ân trợn trắng mắt, bàng hoàng muốn không đứng vững đượn nữa, nước mắt cứ chảy xuống không ngừng. Dạ Thành Đông cúi mặt, nhắm mắt đau đớn:
"Xin lỗi! Là tôi hại chết cô ấy nếu như lúc đó tôi cứu cô ấy thì cô ấy đã không chết."
Tiểu Ân nghe anh nói thế cơn giận dữ trong người mình càng bộc phát dữ dội, cô lao đến đánh vào người anh, vừa đánh vừa khóc, đánh được một chút cô dừng lại đau đớn nức nở nói:"Anh là đồ khốn! Anh có biết anh không chỉ hại chết chị ấy mà còn hại chết đứa con của mình không hả?"
Tất cả mọi người bàng hoàng, hoang mang cực độ rất sốc khi nghe Tiểu Ân nói như vậy, Dạ Thành Đông sững sốt ngỡ ngàng, đôi tai lùng bùng đôi mắt dần đỏ hoe hỏi Tiểu Ân:"Cô mới vừa nói cái gì? Đứa con? Tử Quyên mang thai con của tôi sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


