Tiểu Ân gật đầu dìu cô ra ngoài bệnh viện, thấy cô như thế Tiểu Ân rất đau lòng, thương cô nhưng không biết làm thế nào để giúp cô cả, chỉ mong cô và đứa bé bình an.
Mọi người thấy cô xỉu ngay lập tức chạy lại, thoa dầu, xoa xoa hai bên trán cô cũng không thấy cô tỉnh lại, mọi người liền nhanh chóng đưa cô đi đến bệnh viện. Đến trưa, cô tỉnh lại thì phát hiện mình ở bệnh viện Tiểu Ân thấy cô tỉnh lại liền vui mừng:"Chị tỉnh lại rồi sao? Bây giờ chị cảm thấy thế nào rồi?"
Hạ Tử Quyên lắc đầu, cười nhẹ:" Chị không sao."
Cô bước xuống giường định đi về thì Tiểu Ân nhanh chóng đi đến đỡ cô:
Tiểu Ân nhướng mày, tròn mắt nói với cô:"Chị không biết sao? Chị đã mang thai rồi tính ra đã hơn một tháng rồi đó."
Hạ Tử Quyên cảm thấy lỗ tai mình lùng bùng cả lên, cô hoàn toàn không đứng vững được nữa. Tiểu Ân cảm thấy cô kì lạ bèn hỏi:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


