Lạc Tuyết Nhàn nghe cô nói thế thì trong lòng bắt đầu khẩn trương lo lắng nghĩ thầm:"Chết rồi! Chết rồi! Cái thằng con chết tiệt này con đã làm cái gì mà khiến người ta đã nghe đến tên đã không thích rồi? Con ơi là con ~ Con có biết cửa ải khó khăn nhất, gian nan nhất chính là gia đình bên vợ không? Bên nhà vợ mà không thích, không chịu rồi thì con đừng hòng lấy được vợ. Xem ra mẹ phải dạy dỗ con lại rồi dạy con cách lấy lòng gia đình vợ, lấy lòng vợ nếu không mất vợ như chơi đó nghe con."
Chưa đầy mười lăm phút, Dạ Thành Đông cùng bọn người Hạo Tư và rất nhiều và một số thuộc hạ có mặt, bọn đàn em nhìn thấy tay chân run lẩy bẩy chạy trối chết vào thông báo:"Đại ca! Đại ca! Lão đại đến...đến đây."
Dạ Thành Đông bước vào nhìn thấy tay chân của Hạ Tử Quyên bị trói trên người còn có vài vết thương nhỏ, cơn giận dữ của anh đã lên đến cực điểm, Hạo Tư nhìn thấy cô liền nhanh chóng chạy đến cởi trói cho cô gọi:"Sư phụ! Cô không sao chứ?"
Đám người kia vừa nghe Hạo Tư gọi cô hai chữ sư phụ liền đổ mồ hôi lạnh, chân không còn muốn đứng vững nữa, run rẩy sắc mặt từ xanh chuyển sang trắng bệch không còn giọt máu, Hạo Tư trừng mắt, lạnh lùng quát lớn:
"Các người to gan thật dám bắt cóc sư phụ của tôi, các người chán sống rồi à?"
Dạ Thành Đông đi đến đỡ cô đứng dậy, quan tâm hỏi:"Em không sao chứ? Bọn chúng có làm gì em không?"
Hạ Tử Quyên bắt đầu đùa giỡn với bọn người kia, cô cười như không:
"Đá mạnh vào người tôi có tính là làm gì không?"
Dạ Thành Đông nhìn cô cười nhẹ rồi ra lệnh:"Người nào lúc nãy nói chuyện điện thoại với tôi thì cắt lưỡi còn ai đá vào cô ấy thì chặt tay, chặt chân của hắn những người còn lại thì đánh còn lại nửa cái mạng."
Anh quay đầu nhìn cô hỏi:"Như vậy có hài lòng không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


