Dứt lời, Vũ Khiết Du đi ra thực hiện công việc mà Nghê Quân Dao đã giao cho.
Người phụ nữ ấy lạnh lùng cất giọng:"Các người hãy vào trong thông báo với lão đại các người có người tên Lạc Tuyết Nhàn đến gặp hỏi có tiếp không?"
Một thuộc hạ bước vào trong thông báo, anh cùng Nghê Quân Dao đang ăn sáng:
"Lão đại! Bên ngoài có một người phụ nữ tên Lạc Tuyết Nhàn đến gặp bà ấy hỏi lão đại có tiếp không?"
"Khụ...Khụ...Khụ..." Vừa nghe đến tên anh liền ho sặc sụa không ngừng, bọn người Hạo Phú thì giật nảy mình, trợn mắt Dạ Thành Đông nhanh chóng đứng dậy cùng bọn người Hạo Phú đi ra ngoài.
Nhìn thấy Lạc Tuyết Nhàn, Dạ Thành Đông liền chạy đến nắm tay bà, mỉm cười gọi:"Mẹ! Tại sao đột nhiên mẹ lại đến đây?"
Bọn người Hạo Phú cúi đầu cung kính đồng loạt chào:"Phu nhân!"
Những thuộc hạ của anh trợn trắng mắt, há hốc miệng họ không ngờ đây lại là mẹ của lão đại bọn họ, lại còn trẻ như vậy nữa chứ? Lạc Tuyết Nhàn tháo mắt kính ra giọng nói giận dỗi:"Tôi cứ tưởng anh quên tôi luôn rồi chứ? Còn nhận ra tôi là mẹ của anh à?"
Anh chỉ cười trừ không nói gì cùng bà đi vào bên trong, Nghê Quân Dao nhìn thấy bà liền nhìn sang anh hỏi:"Thành Đông! Đây là..."
Dạ Thành Đông liền giới thiệu cho cô biết:"Đây là mẹ của anh."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


