Hạ Tử Quyên giật nảy mình, quay người nhìn anh, Bạch Nhã Băng cùng Tô Vũ, Clara và Nam Kình Thương cũng liền xuất hiện sau đó.
Nhắc đến ma cô liền bật cười không ngừng, thức ăn được dọn lên cô bắt đầu ăn, ăn gần hết cô ngước lên nhìn anh thì thấy anh đã uống gần hết chai rượu mà chai rượu đó là chai rượu thứ ba rồi, cô đứng dậy bước nhanh về phía anh giật ly rượu trong tay anh, quát:
"Anh đang làm cái gì vậy? Anh bị điên rồi sao? Tự nhiên lại uống nhiều rượu như vậy?"
Dạ Thành Đông do uống nhiều rượu nên bây giờ mặt của anh đã đỏ ửng lên, anh vẫn còn chút tỉnh táo nhìn cô:"Tử Quyên! Tôi có một chuyện muốn hỏi em."
Cô nhíu nhíu mày hỏi:"Chuyện gì?"
"Từ trước đến giờ em có từng có tình cảm với tôi chưa? Đã từng yêu tôi chưa?"
Hạ Tử Quyên cắn khóe môi, thẳng thắng thừa nhận với anh:
"Có! Không phải là đã từng mà hiện tại tôi vẫn yêu anh, rất yêu anh là đằng khác, anh có biết mỗi lần nhìn thấy anh cùng Nghê Quân Dao ân ái là lòng tôi lại rất đau không? Rất khó chịu, anh có biết không hai lần tôi cầm dao phẫu thuật cho anh là hai lần khác nhau. Lần đầu tiên tôi không sợ hãi, không do dự, nhưng lần thứ hai tôi phẫu thuật cho anh tôi đã sợ hãi tôi sợ nếu như xảy ra một chút sơ xót nào anh sẽ mất mạng, lần đầu tiên tôi phẫu mà đổ mồ hôi, run sợ. Sau khi cứu được anh tôi cảm thấy rất nhẹ nhõm trong lòng, anh có biết là lúc đó sắp khóc rồi không?"
Dạ Thành Đông không nói gì bước đến ôm chặt cô vào lòng, cô đã rơi lệ cô ôm chặt anh. Lần này là đến lượt cô uống rượu, hai người cùng nhau uống đến tận mười giờ đêm, Hạ Tử Quyên vẫn còn khá tỉnh táo nhìn thấy anh đã say không biết trời đất cô dìu anh rời khỏi nhà hàng, lái xe đưa anh về:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


