Nghê Quân Dao tự cởi đồ trên người mình và cởi hết đồ của anh lấy một con dao nhỏ cắt đầu ngón tay mình cho nó chảy máu rồi thoa lên tấm ga giường rồi nằm lên giường cạnh anh đắp chăn lại nhắm mắt ngủ.
Bên ngoài, có một bóng người lướt ngang qua phòng rồi biến mất, bóng tối trong căn biệt thự bảo phủ chỉ nhìn thấy được khuôn miệng của người nó nhếch lên mỉm cười quỷ dị, đáng sợ.
Sáng hôm sau, Dạ Thành Đông thức dậy, anh vỗ vỗ trán mình, xoa xoa hai bên trán do hôm qua anh uống rất nhiều rượu nên đầu anh đau nhức vô cùng, anh quay người nhìn thấy Nghê Quân Dao trên người không mặc gì, anh quay lại nhìn mình trên người cũng không mặc gì.
Gương mặt anh hốt hoảng, kinh ngạc lay lay người Nghê Quân Dao gọi cô:
"Quân Dao! Quân Dao!"
Nghê Quân Dao mở mắt thức dậy, gương mặt tỏ ra ủy khuất, đáng thương:
"Thành Đông! Tối qua lúc anh say anh đã..."
Dạ Thành Đông nhìn thấy vết máu trên ga giường anh biết chuyện gì đã xảy ra, anh cảm thấy có lỗi với cô:"Quân Dao! Anh xin lỗi, lúc đó anh quá say anh không hề nhớ ra tối qua chúng ta đã xảy ra chuyện."
Nghê Quân Dao nước mắt giàn giụa, lắc đầu nói:"Không sao! Em không sao đâu!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


