Thái Minh Huyên cảm thấy cô nói đúng lâu lắm rồi cô mới cảm thấy hạnh phúc quả thật từ lúc mẹ của cô chết đến bây giờ chưa bao giờ thấy cô vui vẻ hạnh phúc thật sự.
"Ông có chuyện gì sao?"
Bên kia, người đàn ông cất giọng cung kính:"Tiểu thư! Chủ tịch muốn tiểu thư quay về, chủ tịch rất nhớ tiểu thư."
Cô bật cười một nụ cười trào phúng:" Tôi không về! Tôi không muốn nhìn thấy cái bản mặt hồ ly kia mỗi lần tôi bước vào căn nhà đó tôi lại nhớ đến cảnh tượng mẹ tôi tức chết như thế nào? Ông hãy nói với ông ta trừ khi tôi chết tôi cũng không quay về căn nhà đó."
"Thật trùng hợp có thể gặp anh ở đây."
Nam Kình Thương mỉm cười xã giao:"Đúng vậy thật trùng hợp."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



