Cô ấy tự cho rằng mình chưa từng đắc tội Hứa Tiểu Kỳ, tại sao cô ta lại muốn hại mình như vậy?
“Muốn biết vì sao thì cứ bắt cô ta đến hỏi là được.” Loài người tuy rằng thông minh nhưng cuộc sống của họ cũng quá phức tạp, Yên La nghe Trần Tuyết Như than thở kể lể mà choáng váng cả đầu, ngắt lời cô ấy: “Nhà cô ta ở đâu?”
“Nhà cô ta…” Trần Tuyết Như tìm lại được lý trí: “Chuyện… chuyện của cô ta em nghĩ để tối nay nói đi. Hiện giờ em muốn về nhà gặp bố đã. Em mất tích nhiều ngày như vậy, chắc chắn ông ấy đang lo sốt cả vó lên rồi.”
Yên La không thể nào hiểu được cách làm của Trần Tuyết Như, bị người ta bắt nạt tới nỗi suýt mất mạng thì chẳng phải nên tìm người kia báo thù, vặn cái đầu chó của cô ta xuống trước đã à? Sao lại vội vã về nhà tìm bố làm gì? Cô ấy cũng không phải là con nít mới dứt sữa mà?
Nhưng đây là chuyện riêng của Trần Tuyết Như, mặc dù cô không thể hiểu nổi quyết định của cô ấy nhưng cũng không có ý định xen vào việc của người khác. Sau khi thờ ơ “ồ” một tiếng, dưới sự chỉ dẫn của Trần Tuyết Như cô bắt một chiếc taxi và báo địa chỉ biệt thự nhà họ Trần.
Đúng vậy, chính là biệt thự. Trần Tuyết Như được sinh ra ở vạch đích, danh xứng với thực. Bố của cô ấy là Trần Kiện Vân, ông chủ của một công ty niêm yết và có rất nhiều tiền. Mặc dù ông ấy không được coi là nhà giàu đứng đầu ở đất thủ đô chật kín kẻ có tiền này nhưng cũng mang địa vị mà người bình thường khó có thể với tới.
Xe taxi nhanh chóng chạy đến khu biệt thự, tài xế dừng ở cửa. Trần Tuyết Như không có tiền nên đành nhờ Yên La bảo tài xế chờ trong chốc lát, cô ấy sẽ về nhà lấy tiền.
Tài xế taxi nghi ngờ nhìn cô, không quá tình nguyện nói: “Ai biết có đúng là cô ở chỗ này hay không? Nếu cô một đi không trở lại thì chuyến này tôi mất công toi à?”
Yên La ghét nhất là bị làm phiền, không thể kiên nhẫn nổi nữa. Trần Tuyết Như sợ cô lại đập bẹp cửa xe của người ta trước mắt bàn dân thiên hạ nên vội vàng nói mình quen với bảo vệ gác cửa, có thể hỏi mượn anh ta một chút tiền.
Lúc này tài xế mới yên tâm.
Thanh niên bảo vệ họ Vương, là một cậu trai trẻ mắt híp vô cùng nhiệt tình xởi lởi. Nghe nói Trần Tuyết Như đánh rơi túi tiền và điện thoại, anh ta không nhiều lời mà lập tức ứng tiền xe trả cho cô ấy.
Nhưng mà…
“Sao hôm nay lái xe nhà cô không tới đón cô thế? Tôi thấy ông ấy đã đi vào trước cô nửa phút rồi.”
Lời nói của anh ta hơi kỳ quặc nhưng lúc này Trần Tuyết Như đang vội về nhà nên không kịp nghĩ nhiều. Yên La càng lười nghĩ hơn, tiện tay túm lấy sợi khí đen trên vai Tiểu Vương rồi rời đi.
Tiểu Vương chỉ cảm thấy bả vai tháng trước bị thương đến giờ vẫn chưa khỏi bởi vì hăng hái làm việc nghĩa hiệp của mình đột nhiên nhẹ đi, sau đó cơn đau cũng biến mất.
Anh ta hơi sửng sốt, thử nâng cánh tay lên xoay qua xoay lại một chút thì phát hiện ra thật sự không còn đau nữa.
“Ôi chu choa mạ ơi chuyện gì xảy ra thế này? Sao đột nhiên khỏi hẳn rồi, vừa nãy còn co lại cơ mà?”
Tiểu Vương vừa ngạc nhiên lại vui mừng nhưng cũng không nghĩ nhiều thêm, nhanh chóng trở về vị trí đứng gác.
Ở một bên khác, Yên La đang đi về phía nhà họ Trần dưới sự chỉ dẫn của Trần Tuyết Như.
Các căn biệt thự ở đây đều là đơn lập, vị trí nhà họ Trần cách cổng ra vào không xa lắm cộng thêm việc tốc độ đi bộ của Yên La nhanh hơn người bình thường rất nhiều nên hai người đã mau chóng thấy được cánh cửa sắt chạm trổ kiểu châu Âu của biệt thự nhà họ Trần.
Trước cánh cổng sắt, một chiếc Benz to vừa dừng lại. Người điều khiển xe là tài xế của nhà Trần Tuyết Như, ông Hoàng. Bình thường Trần Tuyết Như ra ngoài hoặc về nhà đều do ông Hoàng đưa đón. Trần Tuyết Như chợt cảm thấy đau xót, sự sợ hãi và uất ức suốt quãng đường dài nối tiếp dâng trào trong lòng. Nếu không phải vì Trần Tuyết Như không thể kiểm soát cơ thể của mình thì chỉ sợ hiện giờ cô ấy đã khóc òa lên rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


