Tô Khả Hân hơi sững, nghiêng đầu nhìn anh dưới ánh đèn đường hắt qua cửa kính. Lúc này cô mới nhận ra sắc mặt Cố Trạch mang theo hơi lạnh khác hẳn sự lãnh đạm thường ngày.
Anh đang tức giận.
Men rượu trong người cô tỉnh hơn một chút. Cô dè dặt hỏi:
"Cố Trạch, anh đang giận sao?"
Nghĩ lại cũng đúng. Dù thế nào cô cũng là vợ anh. Nhìn vợ mình bị người khác sàm sỡ, đàn ông nào chẳng nổi giận.
"Cô nghĩ sao?"
Anh lạnh giọng hỏi. Nhiệt độ trong xe như giảm vài độ.
"Xin lỗi..."
Cô nhỏ giọng.
"Chỉ một câu xin lỗi?"
Anh hơi nhướng mày.
Tô Khả Hân ngẩn ra, đột nhiên nhớ tới điều gì.
"Anh đừng hiểu lầm."
Cô vội giải thích.
"Tôi tưởng chỉ là tiệc công việc bình thường, không ngờ Hoàng tổng biên tập lại như vậy."
Không hiểu sao cô bỗng rất lo Cố Trạch sẽ giống Cố Dĩ Thần, cho rằng cô là loại phụ nữ kia.
Có lẽ vì Cố Trạch bây giờ là chồng cô, cũng là người duy nhất cho cô cảm giác ấm áp. Cô không muốn ngay cả anh cũng ghét mình.
Cố Trạch nhìn cô, đáy mắt lóe lên một tia khác thường.
"Tôi biết."
Một lúc sau anh mới nói, giọng đã dịu hơn.
Tô Khả Hân vừa thở phào, anh lại nói tiếp.
"Sau này có loại tiệc như vậy thì đừng đi nữa."
Cô ngoan ngoãn gật đầu.
Lúc này vẫn còn hơi say. Lực tay của Cố Trạch xoa thái dương vừa phải, rất dễ chịu. Cô vô thức nghiêng người tựa vào vai anh.
Cảm nhận sự mềm mại trên vai, cơ thể Cố Trạch khẽ cứng.
Cúi đầu, anh thấy gương mặt đỏ hồng vì rượu của cô, hàng mi dài khẽ rung, đôi môi hồng hé mở như quả đào chín.
Đôi mắt đen của anh lập tức tối lại.
Có thứ cảm xúc nào đó như muốn tràn ra khỏi lồng ngực, đến chính anh cũng không thể phủ nhận.
"Tô Khả Hân."
Anh đột nhiên lên tiếng, giọng trầm hơn bình thường.
"Ừ?"
Cô mơ màng đáp, ngẩng đầu lên mới phát hiện gương mặt anh ở rất gần, khoảng cách giữa hai người còn chưa tới năm centimet.
"À... xin lỗi."
Lúc này cô mới nhận ra mình thất thố dựa lên người anh, vội muốn ngồi thẳng.
Nhưng đúng lúc ấy bàn tay Cố Trạch trượt xuống má cô, nắm lấy cằm.
Giây tiếp theo, anh cúi đầu, môi mỏng phủ lên môi cô.
Cảm giác mát lạnh nơi môi khiến đầu óc Tô Khả Hân như nổ tung, men rượu lập tức tỉnh sạch.
Cố Trạch... đang hôn cô?
-
Khi xe tới khách sạn, Tô Khả Hân đã ngủ mất.
Cố Trạch bế cô đặt lên đùi, đưa thẳng vào phòng.
Đặt cô lên giường, anh mới chú ý cổ tay cô bị Hoàng tổng biên tập nắm đến đỏ lên.
Ánh mắt lập tức lạnh như băng.
Cố Trạch lấy điện thoại gọi một số.
"A lô, Cố Trạch? Cậu gọi cho tôi đúng là mặt trời mọc đằng tây."
Điện thoại vừa nối đã vang lên một giọng lười biếng.
"Tôi cần cậu giúp một việc."
Giọng anh vẫn rất bình thản, nhưng người quen anh sẽ nghe ra hơi nguy hiểm trong đó.
"Cậu nhờ tôi giúp? Càng hiếm. Nói đi, làm được tôi làm."
"Giúp tôi xử lý một người."
Giọng Cố Trạch hạ thấp.
"Hắn động vào người của tôi. Tôi muốn hắn trả giá đến mức không thể quên."
...
Ngẩng đầu, cô thấy Cố Trạch ngồi cạnh bàn ăn trong phòng khách sạn, trên bàn là bữa sáng phong phú.
"Cố Trạch?"
Cô ngẩn ra, ký ức tối qua dần trở lại.
Hình như trên bàn tiệc cô bị Hoàng tổng biên tập quấy rối, Cố Trạch kịp thời xuất hiện cứu cô. Sau đó ở trên xe hình như còn...
Nghĩ đến nụ hôn ấy, mặt cô lập tức nóng bừng.
"Sao vậy?"
Thấy cô ngồi trên giường không động, Cố Trạch hỏi.
"Khó chịu ở đâu?"
Tô Khả Hân hoàn hồn, ngẩng lên nhìn anh.
Phòng của Cố Trạch là một suite sang trọng. Ánh nắng từ cửa kính lớn rơi trên người anh mặc sơ mi trắng, khiến cả người như phủ một lớp ánh sáng vàng, cao quý và ưu nhã. Chỉ có gương mặt vẫn bình thản như thường ngày.
Điều đó khiến cô gần như có ảo giác rằng nụ hôn tối qua chỉ là tưởng tượng của mình.
"Không có gì."
Cô cười ngượng rồi bước xuống giường, nhưng vừa đứng lên lập tức khựng lại.
Trên người cô vậy mà là một chiếc sơ mi trắng của đàn ông, dài tới tận đùi.
"Bộ đồ này..."
"Cô không nhớ?"
Cố Trạch hơi nhướng mày.
"Tối qua cô say rồi nôn. Tôi bảo nữ nhân viên khách sạn thay áo của tôi cho cô."
Hóa ra là nhân viên nữ.
Tô Khả Hân vô thức thở phào, hoàn toàn không biết mọi biểu cảm nhỏ đều bị người đàn ông thu vào mắt.
Khóe môi Cố Trạch khẽ cong.
Nhưng khi cô bước hẳn xuống giường, cổ họng anh đột nhiên siết lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)