Cơn đau như xé rách khiến cô bật khóc thét.
Tiếp theo là từng đợt đau đớn dồn dập, nối tiếp nhau không dứt.
Đau, hận và nhục nhã gần như nhấn chìm toàn bộ Tô Khả Hân. Cô muốn chống cự nhưng chẳng còn sức, chỉ có thể bất lực chịu đựng.
Sau bóng tối và đau đớn vô tận, cảnh tượng xung quanh đột ngột thay đổi.
Gió giật, mưa lớn, sấm chớp liên hồi.
Tô Khả Hân kéo lê cơ thể đầy vết bầm, quấn chặt bộ quần áo đã rách, loạng choạng đi trong mưa. Trên tay là chiếc điện thoại, cô điên cuồng gọi đi gọi lại cùng một số.
Dĩ Thần...
Dĩ Thần, anh ở đâu...
Em sợ lắm, mau đến cứu em...
...
Cố Trạch nhìn người phụ nữ trên giường liên tục đổ mồ hôi lạnh, mày kiếm khẽ nhíu. Anh nhìn bác sĩ đang truyền dịch bên cạnh.
"Cô ấy thật sự không sao?"
"Cố thiếu yên tâm, thiếu phu nhân chỉ bị cảm lạnh rồi sốt. Bây giờ có lẽ đang gặp ác mộng."
Lúc này giữa mày Cố Trạch mới hơi giãn ra.
Sau khi bác sĩ rời phòng, anh nhìn gương mặt trắng bệch của Tô Khả Hân, vừa định đưa tay kiểm tra trán cô thì cả người cô bỗng run lên.
"Tô Khả Hân?"
Anh nhíu mày.
"Cô sao vậy?"
Cô rõ ràng vẫn chưa tỉnh. Đôi môi khô nhợt khẽ động, dường như đang lẩm bẩm điều gì.
Cố Trạch cúi người xuống một chút, cuối cùng mới nghe rõ.
"Dĩ Thần... cứu em... anh ở đâu... Dĩ Thần... đừng không tin em..."
Dĩ Thần?
Cố Trạch đứng thẳng, ánh mắt trầm xuống.
Nghe thế nào cũng là tên một người đàn ông.
Anh nhìn Tô Khả Hân. Dù sắc mặt yếu ớt, nét mềm mại trên khuôn mặt vẫn không bị che lấp. Đặc biệt là đôi mi đang run nhẹ, mang theo sự yếu đuối mà từ lúc gặp cô đến giờ anh chưa từng thấy.
Nghĩ kỹ lại, từ khi quen biết, cô luôn dè dặt nhưng xa cách. Đừng nói dựa dẫm, dường như cô chưa từng nghĩ tới chuyện dựa vào anh.
Nhưng trong mơ, đối với người tên Dĩ Thần kia, giọng cô lại chứa đầy lưu luyến và lệ thuộc.
Cố Trạch từng cho Dương Hữu điều tra quá khứ của cô. Nhưng anh làm việc chú trọng hiệu suất, vì vậy mọi chuyện chỉ được tóm tắt ngắn gọn.
Anh biết cô từng có một mối tình đầu khắc cốt ghi tâm, nhưng hai năm trước sau khi xảy ra chuyện kia thì hai người chia tay. Anh chưa từng hỏi tên hay xuất thân của người đó.
Bây giờ xem ra, Dĩ Thần chính là mối tình đầu ấy.
Không hiểu vì sao, Cố Trạch bỗng thấy bực bội.
Đúng lúc đó, Tô Khả Hân chậm rãi mở mắt.
Anh thu lại suy nghĩ, cúi đầu nhìn cô.
"Cô thấy thế nào?"
Tô Khả Hân chớp mắt một lúc mới nhận ra mình đang nằm trong phòng ngủ ở biệt thự, tay còn cắm kim truyền.
"Là anh đưa tôi về sao?"
Cô lên tiếng, cổ họng khô rát như cháy.
"Ừ."
Cố Trạch cầm cốc nước ấm trên tủ đầu giường đưa cho cô.
"Cảm ơn."
Cô nhận lấy, uống từng ngụm nhỏ.
Nhìn vẻ mặt cô lại trở về sự lễ phép và xa cách quen thuộc, không hiểu sao cảm giác bực bội trong lòng Cố Trạch càng rõ hơn.
"Tô Khả Hân."
Anh đột nhiên lên tiếng.
"Dĩ Thần là ai?"
"Khụ khụ khụ!"
Tô Khả Hân hoàn toàn không ngờ anh sẽ hỏi câu này, lập tức bị sặc nước, ho dữ dội.
"Cẩn thận."
So với sự bối rối của cô, Cố Trạch chỉ bình tĩnh vỗ lưng.
Tô Khả Hân ngẩng lên đầy cảnh giác, thấy ánh mắt anh đang dừng trên phần cằm đỏ sưng của mình.
Thật chướng mắt.
Cố Trạch lập tức lấy thuốc bôi từ hộp y tế, bóp lên đầu ngón tay rồi thoa lên vết đỏ trên cằm cô.
Cảm giác mát lạnh truyền tới. Tô Khả Hân vẫn nhìn anh dè chừng.
"Sao anh biết Dĩ Thần?"
"Trong lúc nằm mơ, cô tự gọi tên."
Tô Khả Hân sững lại, lúc này mới nhớ mình vừa mơ về chuyện hai năm trước.
Ánh mắt cô tối xuống.
Còn chưa nghĩ được nên trả lời thế nào, Cố Trạch đã chậm rãi nói tiếp.
"Tô Khả Hân, tôi không quan tâm trước đây cô từng xảy ra chuyện gì. Nhưng cô phải hiểu, bây giờ cô là vợ tôi. Mà tôi không thích người phụ nữ của mình gọi tên một người đàn ông khác."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

