Ngoài mấy bà thím ông bác lớn tuổi, vài cô gái trẻ trong đám đông cũng bị sự hào phóng của Diệp Hiểu Lâm làm cho chấn động, nhưng trong lòng họ phần nhiều là sự ghen tị.
"Tôi cũng muốn mua váy…"
Một cô gái nhìn chằm chằm bóng lưng Diệp Hiểu Lâm, miệng không ngừng lẩm bẩm.
"Chắc chắn là tiểu thư nhà giàu nào đó rồi! Bỏ 500 đồng mua váy, có nghĩ tôi cũng không dám nghĩ…"
Một cô gái mặt tròn khác cũng ghen tị không kém. Vuốt ve chiếc váy đã ngắn đi một đoạn trên người mình, trong lòng cô ta bỗng dâng lên nỗi chua xót khó tả.
Thời này, công nhân xí nghiệp quốc doanh bình thường một tháng lương cũng chỉ tầm 400 - 800 đồng, 500 đồng đã bằng thu nhập cả tháng rồi.
Ngay cả nhân viên văn phòng ở các công ty nước ngoài có thu nhập cao hơn, một tháng được 1500 - 3000 đồng, thì việc bỏ ra ngần ấy tiền để mua một chiếc váy không phải đồ dùng thiết yếu cũng là chuyện gần như không thể.
Diệp Hiểu Lâm không biết một đám người đang ghen tị, ngưỡng mộ hành động vừa rồi của mình đến mức nào.
Cô vui vẻ bước xuống lầu, trong lòng đang hân hoan vì cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ.
Bây giờ rốt cuộc cũng có thể thong thả dạo quanh trung tâm thương mại của thời đại này rồi.
Khu mua sắm cô đang đứng lúc này là cửa hàng bách hóa quốc doanh lâu đời.
Sàn nhà lát đá cẩm thạch, tủ kính trưng bày cùng những tấm biển ghi giá viết tay trên quầy, tất cả đều làm nổi bật nét đặc trưng mang đậm dấu ấn thời đại của trung tâm thương mại.
Vào thời điểm năm 1998 này đã bắt đầu xuất hiện những trung tâm thương mại liên doanh mới nổi.
Tiêu biểu là Bách hóa Thái Bình Dương ở Thượng Hải và Trung tâm thương mại Thiên Hà ở Nam Thị.
So với các trung tâm thương mại liên doanh có thang cuốn tự động đời mới cùng đủ loại áp phích ngôi sao Hong Kong, Đài Loan, thì các trung tâm thương mại quốc doanh lâu đời vẫn duy trì phương thức kinh doanh truyền thống.
Điển hình nhất chính là hình ảnh nhân viên bán hàng ngồi trên ghế đẩu đan len ở sau quầy, mặt mũi lạnh nhạt, thờ ơ.
Diệp Hiểu Lâm hào hứng đi dạo một vòng quanh cửa hàng bách hóa.
Nhìn chung, mặt hàng chủ yếu ở tầng một là mỹ phẩm, vàng bạc và rượu bia thuốc lá.
Tầng hai cô vừa đi qua chủ yếu bán quần áo nữ, tầng ba là quần áo nam và đồ thể thao.
Tầng bốn và tầng cao nhất của trung tâm thương mại lần lượt là đồ điện gia dụng, dàn âm thanh, cùng với đồ chơi trẻ em, văn phòng phẩm.
Tuy những món đồ bày bán trong trung tâm thương mại đối với cô đều không phải thứ gì mới mẻ, nhưng bản thân việc được đi dạo trong một khu mua sắm đậm chất hoài cổ thế này đã là một trải nghiệm vô cùng thú vị.
"Hệ thống, nhiệm vụ tiếp theo là khi nào vậy?"
Hệ thống đáp: [Nhiệm vụ được phát ngẫu nhiên!]
Diệp Hiểu Lâm cau mày nói: "Lỡ lúc phát nhiệm vụ tao đang không tiện thì sao? Ví dụ như tao đang ở dưới quê hay những nơi không thể tiêu tiền được…"
Hệ thống ngừng một chút rồi mới nói tiếp: [Hiện tại nhiệm vụ chỉ có thể phát ngẫu nhiên. Đợi ký chủ hoàn thành nhiều nhiệm vụ hơn, cô có thể điều chỉnh thời gian nhận nhiệm vụ và kéo dài khoảng thời gian thực hiện.]
Diệp Hiểu Lâm nghe nó giải thích xong mới thở phào nhẹ nhõm.
"Vậy là sau này có khả năng một nhiệm vụ cho phép hoàn thành trong vòng một tuần đúng không?"
[Đúng vậy!] Hệ thống trả lời.
Nhận được câu trả lời khẳng định, Diệp Hiểu Lâm mới yên tâm. Dù sao số tiền cần tiêu sau này sẽ chỉ tăng lên, nếu thời gian cho phép không đủ dư dả, cô cũng không chắc mình có thể hoàn thành được không.
Nhưng mà, còn một vấn đề nữa…
"Nếu không hoàn thành nhiệm vụ thì sao?"
Hệ thống im lặng một lúc rồi đáp: [Nếu không hoàn thành nhiệm vụ hiện tại sẽ không có ảnh hưởng gì lớn, chỉ là không nhận được phần thưởng tương ứng và vật phẩm đó sẽ không bao giờ xuất hiện làm phần thưởng nữa.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
