Như mấy món đồ điện gia dụng lớn đều phải đến thành phố trực thuộc tỉnh mới mua được.
Tất nhiên, ở nơi như thế này, Diệp Hiểu Lâm cũng không định tiêu số tiền lớn.
Mục đích chính vẫn là mua cho đứa nhỏ một bộ quần áo phù hợp.
Dù sao cũng lớn thế này rồi, cũng không thể cứ mặc mãi bộ quần áo đầy mụn vá không vừa người.
Cho dù đối phương không chê mất mặt, thì cô chê mất mặt!
Mất chính là mặt mũi của người mẹ già này.
Lúc này của hàng Bách hóa không đông lắm, đa số mọi người vẫn còn đang đi làm.
Dù vậy, khi Diệp Hiểu Lâm và Chương Trường Trình bước vào cửa lớn vẫn thu hút sự chú ý của không ít người.
Mấy cô nhân viên bán hàng vốn đang đứng trước quầy tán gẫu lúc này cũng ăn ý ngừng trò chuyện, nhìn về phía hai người đang đi tới.
Diệp Hiểu Lâm đi trước ăn mặc thời thượng, từ mái tóc, trang điểm đến đế giày, đều toát lên vẻ khác biệt.
Còn Chương Trường Trình phía sau lại ăn mặc giản dị, một bộ dạng điển hình của người nông thôn.
Nhưng khuôn mặt trắng trẻo kia khiến cậu ấy nổi bật hẳn lên, trong nháy mắt đã thu hút ánh nhìn của mấy cô gái xung quanh.
Diệp Hiểu Lâm mặc kệ ánh mắt nhìn chằm chằm của đám người qua lại bên cạnh, vẻ mặt điềm nhiên như không đi về phía khu đồ nam.
Nhìn lướt qua mấy bộ quần áo đang bày bán.
Có thể thấy, cửa hàng bách hoá cũng đang nỗ lực bắt kịp trào lưu thời trang, kiểu dáng quần áo đa phần mô phỏng theo những mẫu bán chạy của nam nữ thanh niên ở thành phố lớn.
Nhưng nhìn qua, lại có một cảm giác quê mùa khó tả.
Tuy Diệp Hiểu Lâm không hài lòng lắm, nhưng cũng không nói gì, dù sao hiện tại thực sự không có lựa chọn nào khác.
"Con xem con thích bộ nào?"
Cô tùy ý mở miệng hỏi.
Chàng trai bên cạnh có chút do dự.
Đối với cậu ấy mà nói, những bộ quần áo này đều là thứ cậu ấy khó tiếp xúc tới, bất kể là kiểu dáng mới lạ, hay chất vải mới tinh, đều là lĩnh vực cậu ấy chưa từng chạm đến.
Vì vậy, khi đối mặt với sự lựa chọn như thế này, cậu ấy nhất thời bị kẹt lại.
Nhìn bộ dạng đầy do dự của cậu ấy, Diệp Hiểu Lâm cũng lười đợi cậu ấy chọn, trực tiếp thay cậu ấy đưa ra quyết định.
"Vậy thì lấy hết đi! Dựa theo số đo của thằng bé lấy mỗi mẫu một bộ!"
Nói xong, không chỉ Chương Trường Trình ngỡ ngàng, ngay cả cô nhân viên bán hàng trước quầy cũng kinh ngạc trợn tròn mắt.
"Tất cả?" Nhân viên bán hàng lắp bắp mở miệng xác nhận.
"Đúng vậy, tất cả! Chỉ có mấy bộ quần áo đó, con cũng không cần phải lựa chọn đâu!"
Diệp Hiểu Lâm nói xong, liền móc tiền từ trong túi ra.
Ánh mắt cậu ấy nhìn về phía Diệp Hiểu Lâm, cuối cùng hạ quyết tâm.
Không thể cứ như vậy nữa!
Giống như mẹ đã nói, phải học cách chấp nhận ý tốt đến với mình!
Không thể lúc nào cũng nghĩ đến việc từ chối hoặc phủ định.
Ngay cả chút tiền này cũng không thể yên tâm thoải mái nhận lấy, cậu ấy cũng quá không có tiền đồ rồi!
Diệp Hiểu Lâm không biết người bên cạnh có hành trình tâm lý như thế nào, lại hạ quyết tâm ra sao.
Cô chỉ hài lòng vì đã hoàn thành danh sách mua sắm trong thời gian ngắn như vậy!
"Đi thôi!"
Cô ra hiệu cho Chương Trường Trình xách đồ.
Chàng trai thấy thế, ngoan ngoãn xách hai túi quần áo đi theo sau lưng cô.
Đợi bóng dáng hai người đi xa, nhân viên bán hàng ở quầy xung quanh lập tức bỏ việc trong tay xuống, vây lại.
"Tình huống gì thế?" Một nhân viên bán hàng trẻ tuổi trợn tròn mắt, vẻ mặt hưng phấn hỏi.
Mấy nhân viên bán hàng lớn tuổi khác cũng nối gót hỏi theo.
"Hai người đó là quan hệ kia sao?" Một bác gái mặt tròn vo nháy mắt ra hiệu với những người khác, trong mắt đầy vẻ ám chỉ.
"Chắc chắn là vậy rồi! Cô nhìn người phụ nữ đi trước trông trẻ đẹp như thế, quan trọng là còn rất nhiều tiền, chàng trai phía sau cũng thực sự đẹp trai, mặt mũi trắng trẻo ghê!"
Mấy cô gái khác cũng không nhịn được lên tiếng phụ họa, giọng điệu đầy vẻ tán đồng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
