Ngồi trong xe, Diệp Hiểu Lâm đã nghe hết cuộc đối thoại của hai đứa nhỏ.
Cũng không phải cô cố ý, chủ yếu là sau khi được gen cải tạo thị lực và thính lực của cô đã đạt đến mức độ mà người bình thường khó lòng bì kịp.
Vốn dĩ chỉ định ngồi trong xe đợi người, kết quả cuộc trò chuyện của hai đứa nhỏ cứ thế lọt vào tai cô.
Ừm… thật khó bình luận.
Thằng con trai này của cô e là đầu gỗ rồi…
Trong lòng cô bé kia rõ ràng đều là cậu ấy, tình ý trong ánh mắt không hề che giấu chút nào.
Mà nhìn biểu hiện của cậu ấy, cũng không giống như hoàn toàn vô cảm với đối phương.
Cái tình huống rõ ràng là hai bên cùng có ý này lẽ ra phải là chuyện tốt, thế mà cậu ấy lại như người không có miệng, chẳng nói được câu nào lọt tai.
Cô có chút cạn lời.
Nhưng mà…
Kết hợp với cốt truyện trong truyện gốc, có lẽ Chương Trường Trình có tình cảm, nhưng rất nhiều lúc chút tình cảm yếu ớt này không thể ngăn cản cậu ấy bước lên con đường mà bản thân theo đuổi.
Dù sao thì trong lòng cậu ấy, chẳng có thứ gì quan trọng bằng tiền đồ của bản thân.
Và một người có dã tâm, có dục vọng nhưng lại xuất thân dưới đáy xã hội như vậy, việc đi lên con đường phản diện, bỏ vợ bỏ con, giẫm đạp lên phụ nữ để thăng tiến như trong cốt truyện cũng chẳng có gì lạ.
Thậm chí có thể nói là lẽ đương nhiên.
Nhưng hiện tại, có sự can thiệp của cô, tương lai của Chương Trường Trình chắc chắn sẽ không phát triển như cốt truyện gốc nữa.
Cô luôn tin rằng, có dã tâm là chuyện tốt, điều đó có thể giúp cậu ấy kiên định hơn trên con đường của riêng mình.
Vấn đề duy nhất hiện tại là, thằng con trai hờ này của cô chậm tiêu như vậy, cứ cảm giác tương lai sẽ đi vào vết xe đổ của mấy bộ truyện "gian nan theo đuổi vợ" ấy nhỉ…
Ngay khi suy nghĩ của cô bắt đầu bay xa theo hướng không thể miêu tả, Chương Trường Trình đã quay lại trước xe.
Cậu ấy mở cửa ngồi vào, vẻ mặt có chút âm trầm.
Diệp Hiểu Lâm cũng chẳng mấy bận tâm đến trạng thái của cậu ấy.
Cô quay đầu nhìn cô bé đang đứng ngoài cửa sổ, khẽ nhướng mày, cao giọng nói: "Cô bé, bọn dì đi trước nhé!"
Nhìn dáng vẻ ngẩn ngơ của cô bé khi nhìn bọn họ, cô lại bổ sung thêm: "Lúc nào rảnh cứ đến tìm Trường Trình chơi nha!"
Cô nháy mắt với cô bé.
Theo tiếng động cơ gầm lên, chiếc xe cũng rời khỏi thôn.
Mà cái thôn nhỏ bị bỏ lại phía sau cũng không vì sự rời đi của hai người mà yên tĩnh trở lại.
Đám đông vốn dĩ không dám mở miệng, giờ như chảo dầu gặp nước, "ào" một cái liền bùng nổ.
"Trời ơi, không ngờ người phụ nữ đó lại là con dâu cả nhà họ Chương!"
Mấy cô vợ trẻ nghe thấy vậy, không khỏi có chút tò mò.
Mấy bà, mấy dì lớn tuổi bên cạnh thì hưng phấn đến đỏ cả mặt, nhiệt tình giải thích cho họ: "Mấy cô về làm dâu muộn nên không biết là phải rồi!"
Một bà lão có giọng nói đặc biệt lớn hào hứng mở miệng: "Cô ấy chính là cô con dâu cả nhà họ Chương đã bỏ trốn 14 năm trước đấy!"
Nói đến chỗ kích động, nước bọt của bà lão bắn tứ tung.
"Mấy cô không biết đâu, năm đó nó bị cha mẹ gả sang đây, sống ở nhà họ Chương khổ sở biết bao nhiêu!"
Một bà lão khác nghe đến đây cũng không khỏi cảm thán.
"Đúng vậy… một cô gái xinh xắn như thế, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã bị đày đọa đến mức không còn ra hình người."
"Đúng thế, đúng thế." Không biết một thím trẻ hơn chút kiếm đâu ra nắm hạt dưa, vừa cắn hạt dưa vừa xuýt xoa: "Năm đó lúc cô ấy mới về thôn mình, phải nói là xinh đẹp mơn mởn!"
Dường như nhớ lại dáng vẻ năm xưa, trên mặt thím ấy đầy vẻ bùi ngùi.
"Kết quả ấy à, một người con dâu tốt như thế, mà cả cái nhà họ Chương kia lại chẳng có ai coi trọng!"
"Mấy cô không biết đâu, quần đùi của mấy gã đàn ông to xác nhà họ Chương đều là do cô ấy giặt đấy!"
Một bác gái khác nghe đến đây cũng không nhịn được mà "phì" một tiếng, giọng điệu đầy khinh thường: "Lúc cô vợ nhỏ đó sắp sinh, vẫn còn đang gặt lúa ngoài ruộng kìa!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


