Trời vừa tờ mờ sáng, Ôn Tri Nghi đã nhẹ nhàng xuống giường, động tác cẩn thận, không hề đánh thức cô em gái đang say ngủ ở phía bên kia.
Cha của Ôn Tri Nghi là quân nhân, hy sinh khi cô mới hai tuổi. Sau đó, mẹ cô tái hôn, gả đến huyện thành.
Cô lớn lên ở nông thôn cùng ông bà nội. Học hết cấp hai, cô ở lại quê, theo ông bà làm ruộng.
Hai năm trước, ông nội qua đời. Hai tháng trước, bà nội cũng mất. Mẹ cô không yên tâm để cô sống một mình ở quê nên đón cô lên huyện thành.
Cô đã đến huyện thành được nửa tháng, tạm thời vẫn chưa tìm được việc làm. Không có việc gì để làm, cô bèn phụ trách nấu cơm, giặt giũ, quét dọn nhà cửa.
Sau khi mẹ cô, Lưu Cúc Bình, tái giá vào nhà họ Viên, bà sinh một cặp song sinh trai gái là em gái Viên Tri Đồng và em trai Viên Tri Chu.
Năm nay hai đứa đang học lớp mười. Thành tích học tập không thuộc hàng xuất sắc nhất nhưng cũng không tệ, chỉ cần lơ là một chút là có thể tụt lại phía sau, áp lực rất lớn, vì vậy người lớn trong nhà đều hết sức cẩn thận với chúng.
Trước khi Ôn Tri Nghi đến, ban ngày Lưu Cúc Bình phải đi làm, sáng tối còn phải nấu cơm cho hai đứa, vất vả đến mức nào có thể tưởng tượng được. Nhưng vì con cái, bà cảm thấy mọi nhọc nhằn đều đáng giá.
Số trứng này là lúc cô đến đây đã mang theo từ nhà. Lên huyện thành rồi để ở nhà cũng sẽ hỏng, nên cô mang theo cả chỗ bột mì và trứng còn lại. Không có bao nhiêu, mới nửa tháng đã sắp ăn hết. Lúa mì ngoài ruộng ở quê vẫn chưa đến lúc thu hoạch, vậy nên thời gian tới, nếu chưa tìm được việc, cô vẫn phải dựa vào mẹ nuôi.
Bánh trứng vừa tráng xong, cháo cũng đã chín. Cô lại xào một đĩa khoai tây sợi chua cay, món này cũng là món em trai em gái thích ăn.
Lưu Cúc Bình thức dậy, nhìn thấy bữa sáng trên bàn, trách yêu:
“Con cứ chiều chúng nó đi.”
Bữa nào cũng làm thế này thì tốn kém biết bao?
Ôn Tri Nghi mỉm cười:
“Chúng nó thích ăn mà.”
Ngay từ khi mới đến huyện thành, cô đã phát hiện cứ tan học về là hai đứa lại ôm bình nước nóng uống ừng ực. Không cần hỏi cũng biết thức ăn trong nhà chẳng có dầu mỡ gì, trong khi chúng đang tuổi lớn, nhanh đói mà lại chẳng có đồ ăn vặt lót dạ, chỉ có thể uống nước nóng cho đỡ đói.
Cô nghĩ bụng, chi bằng làm những món chúng thích ăn, để chúng được ăn no hơn.
“Thứ chúng nó thích ăn còn nhiều lắm, chẳng lẽ cái gì cũng chiều theo?”
Lưu Cúc Bình liếc cô một cái. Đứa nhỏ này thật thà quá, trong nhà đâu chỉ có mấy mẹ con họ, còn những người khác nữa.
Nhìn chiếc áo cũ trên người cô, Lưu Cúc Bình không đồng tình nói:
“Áo mới mẹ làm cho con sao không mặc? Quần áo mới làm rồi thì phải mặc chứ.”
“Ra ngoài con mới mặc, ở nhà làm việc lại làm bẩn.”
Ôn Tri Nghi cười đáp.
Đang nói chuyện thì Viên Tri Đồng ngáp ngắn ngáp dài bước ra. Nhìn thấy bữa sáng trên bàn, cô bé vui vẻ nói:
“Toàn món em thích.”
Nói xong, cô bé lập tức ôm lấy chị gái, áp mặt lên vai chị:
“Chị em tốt nhất!”
Lưu Cúc Bình nhìn hai chị em thân thiết với nhau, mỉm cười. Một lúc sau, bà vỗ vai cô con gái út:
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
