Tô Nhân chỉ phụ giúp thím Ngô thái thức ăn được hai lần mà cô đã tinh ý nhận ra sắc mặt của thím có chút không được tự nhiên. Thím Ngô lặng im đứng nhìn Tô Nhân thái lạp xưởng, từng lát thịt được cắt ra đều tăm tắp, phần mỡ trong suốt như pha lê nâng đỡ lấy phần thịt nạc có màu sắc đậm đà, trông vô cùng ngon mắt. Sau đó cô lại nhanh chóng băm nhỏ những lát thịt ấy thành từng viên hạt lựu nhỏ xinh, những hạt thịt bóng bẩy ngập tràn dầu mỡ, hòa quyện cùng với cà rốt thái nhỏ, hạt ngô và đậu hà lan rồi đổ tất cả vào trong chảo đảo đều, mùi hương thơm lừng từ món ăn cứ thế từ từ lan tỏa khắp căn phòng.
Ngắm kỹ cô con gái này một chút thì thấy ngoại hình của cô quả thực vô cùng xuất sắc. Bà đã sống ở khu đại viện này hơn hai mươi năm trời, bà hoàn toàn có thể tự tin khẳng định rằng Tô Nhân sở hữu nhan sắc vượt trội hơn hẳn so với tất cả những cô gái khác trong khu tập thể, thế nhưng điều đó thì đã sao chứ?
Nghĩ đến thái độ lạnh nhạt của Tiền Tĩnh Phương cùng Cố Thừa An thì chuyện cô có thể thuận lợi gả vào nhà này hay không vẫn còn là một dấu hỏi lớn.
Đối với Tô Nhân, thái độ của bà cũng chẳng thể nói là quá đỗi vồ vập hay là lạnh lùng xa cách. Nhìn thấy cô gái này làm việc vô cùng nhanh nhẹn, khéo léo chuẩn bị món cơm chiên lạp xưởng, trong lòng thím Ngô bỗng chốc dâng lên một cảm giác lo lắng, bất an sâu sắc.
Liệu có khi nào cô gái này đang muốn tranh giành lấy công việc nấu nướng của bà để nhằm mục đích lấy lòng ông cụ hay không?
Thím Ngô khẽ lấy tay đấm đấm vào chỗ lưng đang đau mỏi của mình rồi lại tiếp tục bắt tay vào làm việc: "Ở nhà chắc cháu cũng phải làm lụng nhiều việc lắm đúng không? Trông tay chân nhanh nhẹn, khéo léo ghê.”
Dường như đã thấu hiểu được những tâm tư thầm kín đang giấu kín trong lòng của thím Ngô, Tô Nhân liền nở một nụ cười nhẹ nhàng và thanh khiết: "Dạ trước đây ở nhà chỉ có mỗi cháu với ông nội thôi ạ, hai ông cháu ăn uống cũng đơn giản lắm, mấy món ăn cháu biết nấu cũng chẳng được mấy món đâu ạ. Vẫn là thím Ngô là giỏi giang nhất, cháu mới đến đây có vài ngày thôi mà đã được mở mang tầm mắt với bao nhiêu là món ăn ngon, hương vị món nào món nấy đều vô cùng xuất sắc.”
Khi được người khác lên tiếng tán thưởng, khen ngợi đúng vào chuyên môn công việc của mình, thím Ngô liền tự hào ưỡn ngực, khẽ hếch cằm lên tỏ vẻ đắc ý, bà cảm thấy cái cô bé này quả thực có cái miệng vô cùng ngọt ngào và khéo nói: "Dẫu sao thì thím cũng đã sống trên đời này hơn bốn mươi năm rồi, mấy công việc chân tay này thím đã phải làm từ thuở còn nhỏ xíu cơ mà… Cháu làm như thế này cũng là tốt lắm rồi, thím đứng ở đây mà đã ngửi thấy mùi thơm lừng rồi đấy.”
Tô Nhân chỉ cần dùng vài ba câu nói đơn giản là đã có thể dỗ dành cho thím Ngô cảm thấy vui vẻ, phấn khởi trở lại. Tâm tính của thím Ngô vốn dĩ vô cùng đơn giản, bà thích nhất là được người khác mở lời khen ngợi những món ăn do chính tay mình nấu nướng.
“Thím Ngô ơi, thời tiết mùa hè này oi bức quá, nhiều lúc mọi người muốn ăn thịt nhưng ăn vào lại dễ có cảm giác bị ngấy, món thịt thái hạt lựu đem đi xào như thế này sẽ giúp giảm bớt cảm giác ngấy đấy ạ. Chúng ta nấu thêm một nồi canh bí ngô đậu xanh để ăn kèm thì quả thực là một sự kết hợp hoàn hảo, vừa giúp giải nhiệt lại vừa thanh lọc cơ thể. Cháu thấy hai ngày hôm nay ông nội Cố có vẻ đang bị nóng trong người, cho ông uống chút canh thanh mát này chắc chắn sẽ cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.”
“Ông dượng đang bị nóng trong người à cháu?” Thím Ngô trầm ngâm suy nghĩ một lát, bản thân bà dạo gần đây cũng không hề nhận ra điều này, bởi vì bà luôn có cảm giác ông cụ lúc nào cũng ở trong trạng thái hay nổi nóng và cáu gắt như vậy, thế nhưng việc nấu món canh này cũng chẳng có tác hại gì nên bà liền gật đầu đồng ý, sau đó bà lại giống như một con quay, tiếp tục bận rộn quán xuyến mọi việc trong gian bếp.
Cố Thừa An kể từ sau khi bị ông nội “bắt giữ” đưa về nhà thì lúc nào cũng phải chịu sự giám sát, quản giáo vô cùng nghiêm ngặt của ông cụ. Khoảng thời gian trước anh đã gây ra không ít chuyện rắc rối náo loạn, thế nên hiện tại anh tạm thời chưa dám có những hành vi lỗ mãng hay chống đối, chỉ đành ngoan ngoãn ngồi ở nhà để bầu bạn, đánh cờ tướng cùng ông cụ.
“Cái tính khí này của cháu thì cần phải được mài giũa, rèn luyện nhiều hơn nữa.” Ông cụ Cố nhanh tay phi con mã của mình để ăn mất con tượng của thằng cháu nội.
Cố Thừa An thong thả, ung dung suy nghĩ một lát rồi quyết định bỏ tốt để giữ xe. Anh dùng một tay để chống cằm, thản nhiên mở lời: "Ông nội ơi, chẳng phải cháu là người có tính cách giống ông nhất hay sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


