“Thừa An này, thím đi gọi người thực ra cũng chỉ là chuyện tình cờ ăn may mà thôi, nói đúng ra thì chuyện này phải gửi lời cảm ơn tới sự nhắc nhở kịp thời của đồng chí Tô Nhân mới đúng đấy.” Thím Ngô vừa nói vừa khẽ hướng mắt ngước nhìn lên phía hành lang lầu hai một cái.
“Đồng chí Tô Nhân là ai thế thím?” Trong nhà mình tự dưng lại có người họ hàng nào mới ghé chơi hay sao?
Cố Thừa An liền thuận theo hướng mắt nhìn của thím Ngô mà khẽ quay đầu nhìn sang, thế nhưng lối đi cầu thang lúc này lại hoàn toàn trống rỗng chẳng có lấy một bóng người.
“Thì chính là đối tượng đính hôn từ nhỏ của con chứ ai vào đây nữa! Con bé vừa mới đặt chân đến nhà mình vào ngày hôm nay xong đấy.” Thím Ngô khẽ cười rồi lên tiếng giải thích một câu rõ ràng.
Tô Nhân đứng ở lối vào cầu thang tầng hai, nhận thấy động tĩnh dưới nhà đã dần im ắng. Cô tự hiểu bản thân cũng nên trở về phòng, bởi lẽ chẳng ai lại cứ đứng xem chuyện náo nhiệt của nhà người khác mãi mà không chịu đi.
Dẫu vậy, việc rời đi sớm đã khiến cô bỏ lỡ những lời nói tiếp theo của mấy người dưới phòng khách, càng không hề hay biết Cố Thừa An từng ngước mắt nhìn lên một cái.
Sau khi trở về phòng, hình ảnh của Cố Thừa An lúc nãy lại hiện lên trong tâm trí cô. Đó là một gương mặt góc cạnh rõ ràng cùng những đường nét cương nghị, kết hợp với vóc dáng cao lớn khiến anh chỉ cần đứng yên một chỗ cũng đã toát ra khí thế áp người.
Đến tận lúc này cô mới hoàn toàn thấu hiểu vì sao người cậu quyền lực của nam chính trong nguyên tác lại được nhiều nữ phụ si mê đến vậy. Gia thế hiển hách, diện mạo xuất chúng như thế, việc thu hút người khác cũng là điều hoàn toàn tự nhiên.
Tuy nhiên, dù có được bao nhiêu người ái mộ đi chăng nữa, anh cũng chưa từng là kẻ phong lưu phong nhã mà lại vô cùng thâm tình và chung thủy.
Đúng vậy, theo tình tiết trong cuốn sách đó, ông cụ Cố từng phái người đi dò hỏi tin tức nhưng khi biết cô đã gả cho con trai của Đại đội trưởng dân quân thì mối hôn sự từ nhỏ này đành phải hủy bỏ.
Trong khi đó, Cố Thừa An lại đem lòng yêu thương cô bạn thanh mai trúc mã cùng khu đại viện tên là Tân Mộng Kỳ. Bất kể thế giới bên ngoài có bao nhiêu bóng hồng vây quanh thì sự chung tình của anh cũng chỉ dành trọn cho một mình Tân Mộng Kỳ mà thôi.
Tiền Tĩnh Phương năm nay tuy đã ngoài bốn mươi tuổi nhưng dung mạo vẫn vô cùng tinh tế, nước da trắng ngần khiến bà trông chỉ như vừa mới qua tuổi ba mươi. Bà cắt mái tóc ngắn ngang tai, mặc một chiếc sơ mi lụa màu trắng kết hợp cùng chân váy cotton màu xanh chàm, toát lên khí chất cao sang dẫu có đôi phần tạo cảm giác khó lòng thân cận.
Bà khẽ lên tiếng hỏi thím Ngô xem đây có phải là Tô Nhân hay không.
Tô Nhân bước tới với phong thái rất mực rộng rãi, lịch sự chào hỏi: “Cháu chào dì ạ.”
Tiền Tĩnh Phương nhìn cô, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc rõ rệt. Bà vạn lần không ngờ tới cô gái nhỏ chuyển đến từ nông thôn này lại có diện mạo xinh đẹp như thế, khi đứng yên một chỗ vừa không hấp tấp vừa chẳng nôn nóng, trông vô cùng trầm ổn. Chắc hẳn ông nội của cô đã nuôi dạy cô rất tốt mới có thể tạo nên phong thái này.
Sau khi mọi người đã yên vị chỗ ngồi, ông cụ Cố đưa mắt nhìn quanh phòng khách, nhận ra số lượng người rõ ràng đang bị thiếu mất một người thì tính khí nóng nảy lại bắt đầu bốc lên. Ông đập bàn hỏi xem Cố Thừa An hiện đang ở đâu.
Cô em họ Cố Thừa Tuệ vốn định ở lại ăn một bữa cơm rồi mới rời đi liền lên tiếng giải thích. Cô ấy bảo rằng anh tư có nói là sẽ đến nhà anh Khánh Văn có chút việc nên không về ăn cơm.
Nhưng trên thực tế, Cố Thừa An vừa nghe thím Ngô nói qua một câu rằng đối tượng đính hôn từ nhỏ của mình đã đến nơi liền lập tức đanh mặt lại. Anh chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp chuồn thẳng ra ngoài từ cửa sau.
“Thật là bậy bạ!” Cố Hoành Khải tức giận đến mức giọng nói trầm hẳn xuống. Thằng cháu trai này suốt ngày chỉ biết lêu lổng ở bên ngoài, chẳng làm được việc gì ra hồn. Ngay cả khi đối tượng đính hôn từ nhỏ đã lặn lội đến tận nhà mà vẫn không thấy bóng dáng đâu, thật là không ra thể thống gì cả.
Thấy bố chồng nổi giận, nàng dâu Tiền Tĩnh Phương liền vội vàng đứng ra nói đỡ cho con trai vì biết ông cụ rất coi trọng chuyện công việc. Bà giải thích rằng Cố Thừa An đi gặp Hàn Khánh Văn để trao đổi chút kinh nghiệm, bởi vì tháng sau anh sẽ chính thức đến Cục Quản lý Nhà đất để nhận việc.
Nói xong, bà lại quay sang nhìn Tô Nhân với ánh mắt hiền từ, dặn cô đừng để tâm đến chuyện này. Chờ đến khi Cố Thừa An trở về, bà nhất định sẽ bảo anh đưa cô đến nhà hàng quốc doanh để ăn một bữa thật ngon.
Cố Thừa Tuệ nghe thấy thế thì không khỏi thầm thán phục tài ăn nói của thím ba. Anh tư vốn dĩ vô cùng bài xích chuyện hôn nhân sắp đặt này, ngay cả cô ấy cũng biết rõ mười mươi.
Dẫu vậy, những lời nói thật lòng đó chắc chắn không thể thốt ra vào lúc này.
Tô Nhân tự nhiên hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Tiền Tĩnh Phương nên liền thuận theo đó mà tiếp lời. Cô nhỏ nhẹ bảo rằng công việc vẫn là quan trọng nhất nên bản thân không hề cảm thấy tự ái hay phiền lòng chút nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)