Tô Điềm nghe vậy run sợ trong lòng, trên tay bưng đầy bùn đất, nghe được lời của mẹ Tô, tim nảy lên, hai tay thuận tiện lau lên mặt mấy phát.
Mẹ Tô buông bát xuống liền thấy con gái rửa mặt mấy lần, vốn chỉ có vài vết bùn trên mặt, giờ thì hay rồi, cả mặt toàn bùn là bùn.
Haha!
Mẹ Tô nhịn không được: “Mèo hoa nhỏ từ đâu chạy tới.”
“Mẹ.”Tô Điềm phản ứng lại, nũng nịu kêu một tiếng, còn không phải do cô bị mẹ dọa sợ sao.
“Được rồi, không cười con nữa, nhanh chóng rửa mặt lại đi, buổi trưa còn thừa chút đồ ăn hâm nóng lại là được, lại nấu thêm cháo là đủ rồi.” Mẹ Tô nói xong, xoay người đi vào phòng bếp.
“Mẹ, sau này để con đi gánh nước cho, thể chất của con quá kém, con muốn rèn luyện một chút.” Tô Điềm tìm cớ, mẹ Tô mới đi gánh nước một lần đã suýt bị lộ rồi, cô phải ngăn chặn những tai họa ngầm.
“Làm việc còn có thể rèn luyện cơ thể, vậy thì mười mấy năm qua con còn chưa luyện tập xong à? Mẹ cũng rèn luyện ở dưới ruộng nửa đời người, cũng không thấy con nhường mẹ một phần.”
Mẹ Tô không đồng ý với cách nói này.
“Đó là do chúng ta chưa được ăn no, vận động rất có lợi cho cơ thể.”
“Hiện tại thì no rồi?”
“Mẹ, mẹ không hiểu rồi, làm chuyện gì thì phải tiến hành làm theo chất lượng, giống như nhà mình vậy, nhất định sẽ tốt lên, ăn no mặc ấm, mỗi bữa đều có thịt, đó là chuyện sớm muộn mà thôi, quyết định vậy nha mẹ, sau này con sẽ đi gánh nước.”
Tô Điềm không cho mẹ Tô cơ hội phản đối, chạy vọt vào phòng mình.
Cô còn muốn chờ khi nào có điều kiện dư dả thì đào một cái giếng trong sân, đến lúc đó cô trực tiếp đổ nước suối thần vào, quá tuyệt vời.
Để cô xem một chút, có ai muốn mua đào chưa.
Tô Điềm xoa tay nắm cửa, quay người đi vào không gian.
Ối mẹ ơi!
Mới vừa chui vào trong không gian, Tô Điềm lại vọt ra ngoài, vỗ lồng ngực bị kinh sợ của mình, dọa chết cô rồi. Hai chân mềm nhũn bò lên giường, cuộn chân lại mở màn hình không gian ra, trong không gian chia ra nhiều khu vực. Đập vào mắt cô là một con lợn rừng đen sì, răng nanh thật dài đang trong tư thế chạy trốn, ngây người đứng ở chỗ đó.
Ôi trời ơi!
Còn có thể thu vật sống vào trong.
Thu vào rồi còn bị làm tê liệt!
Như này thì còn phải sợ cái gì nữa.
Tô Điềm đắc ý khoanh tay trước ngực, đôi chân run rẩy tiến vào không gian.
Cô đi dạo xung quanh con lợn rừng một vòng, trong đầu hiện lên các món ăn, bây giờ cô thèm nhất thịt kho tàu, bún thịt hầm, suy nghĩ đến hăng hái.
Nhưng mà, cô không dám giết lợn và lại không biết làm.
Chỉ có thể tiếc nuối chép miệng, trước tiên đi xem cửa hàng của cô đã.
Tô Điềm quen thuộc mở “Cửa hàng của tôi”, năm mươi cân đào mật đã được bán hết sạch, Tô Điềm ngạc nhiên nhảy dựng lên, thật sự quá tốt rồi, một cân năm mươi đồng, năm mươi cân đó là năm nghìn đồng đấy, giàu rồi giàu rồi.
Còn có phản hồi của người mua?
Cái này thật khiến người ta phấn khởi mà!
Tô Điềm cười toe toét, dù sao cô vẫn còn nhiều hoa quả mà, móng vuốt nhỏ lập tức làm việc. Đào tiên, quả táo, quả nho, long nhãn…. hơn mười loại hoa quả được xếp lên kệ hàng năm mươi cân, giá cả vẫn là năm mươi đồng một cân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


