“Cơ thể yếu ớt như của anh trai, con cũng muốn.” Hừ, còn lâu ông mới thích, nhìn cái mông kia, còn to hơn cả phụ nữ.
“Anh trai thật sự vì cứu con mà rơi xuống nước sao?”
Bà cụ Tô vốn vì lời vừa nãy của Tô Hòa Bình mà tức đến mức suýt nhảy dựng lên, đồ không biết xấu hổ, suy nghĩ kiểu gì vậy. Kết quả Tô Hòa Bình lại nói thêm một câu nữa.
Tô Hòa Bình nhìn chằm chằm hai ông bà Tô, ông cụ Tô cúi thấp đầu, không thấy rõ mặt, nhưng trên mặt bà cụ Tô lóe lên một tia giả dối rồi lại biến mất, khiến lòng Tô Hòa Bình nhảy lên một cái, chuyện này cũng là giả ư?
Không thể nói rõ là có thất vọng hay không, nhưng ngược lại như vậy khiến ông cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, như vậy, sau này có làm gì cũng không cần phải băn khoăn nữa, vốn tưởng là có ơn cứu mạng, không ngờ đó chỉ là một lời nói dối.
Vốn chỉ là chuyện ra ở riêng, thế mà còn kéo cả chuyện cũ năm xưa, chậc chậc.
“Nếu con đã muốn phân chia, vậy thì chia đi.” Ngược lại là ông cụ Tô đã hiểu rõ, thằng hai đã quyết tâm rồi, ở lại nhà chỉ thêm ầm ĩ, còn không bằng lúc này lưu lại một ít tình cảm, sau này còn bảo nhà họ giúp đỡ anh trai Tô thì nhà họ phải giúp.
“Được, vậy thì mau gọi mọi người tới.”
Chu Tuệ Ngọc vui sướng đỡ Tô Điềm đi vào phòng chính, mà một nhà anh trai Tô cũng đã sớm có mặt, ngồi xung quanh ông bà Tô, còn một nhà Tô Hòa Bình thì phải đứng, phân biệt đối xử rõ ràng.
“Được rồi, người đã đến đông đủ, tiền cũng nên lấy ra.” Vấn đề này lại quay lại, bà cụ Tô sống chết không chịu lấy ra, khóc nói không có tiền, lấy tiền đâu ra.
Tô Điềm nhìn bà cụ Tô khóc lóc om sòm, thật sự là nằm xuống lăn lộn, chân bà ta từng bị bó lại, gót chân lớn, ngón chân lại nhỏ, nằm lăn lộn đạp chân liên tục, hai tay vỗ đất, suýt chút nữa khiến Chu Tuệ Ngọc ngã.
Tô Điềm thực sự muốn lén đạp bà ta một cái, loại bà nội kiểu này…
Tô Điềm tức đến phồng cả má, Tô Khải sờ đầu em gái, an ủi cô đừng nóng giận, trước tiên hai người chia ra, một trái một phải đứng bên cạnh bảo vệ Chu Tuệ Ngọc, khiến trong lòng của Chu Tuệ Ngọc dễ chịu hơn phần nào.
Một màn này khiến bà cụ Tô tức điên lên, con cái của bà thì không có đứa nào che chở cho bà ta, một con đĩ như Chu Tuệ Ngọc thì lại được bảo vệ.
“Không muốn sống nữa mà, người ta thường nói nuôi con để con nuôi cha mẹ về già, tôi thì nuôi phải cái thứ gì đây, đừng nói đến chăm sóc, nó đang muốn bức tôi chết đi mới vừa lòng đây mà.”
Mặt Tô Hòa Bình tái xanh, viền mắt đỏ lên, hai tay nắm chặt lại, bằng mắt thường cũng thấy được cả người ông đang run lên.
Đây chính là mẹ ruột của ông, vì sao lại không vì ông mà suy nghĩ một chút nào, tiền ông kiếm được đều nộp lên cho cha mẹ, một đồng cũng không giữ, mà cha mẹ nhận tiền cũng không cười với ông một cái, cuối cùng chỉ nói một câu: Tại sao lại ít như vậy?
Từ nhỏ tới lớn, cho tới tận bây giờ ông cũng chưa nhận được một ánh nhìn dịu dàng của mẹ, không phải mắng chửi ông thì cũng ghét bỏ, đánh đập ông.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


