“Đúng đúng, chắc là thấy người ta đẹp trai, có địa vị nên muốn bám lấy, chủ động dâng mình thôi.”
“…”
Nghe những lời bàn tán xung quanh, lúc này Giang Thư Đường mới biết người đàn ông này tên là Cố Chính Nam.
Thật nực cười.
Cô đã sinh cho người đàn ông này ba đứa con trai, vậy mà đến tận bây giờ mới biết tên hắn.
Cố Chính Nam vốn không muốn quan tâm, nhưng cảm thấy một người phụ nữ bị đánh thành thế này cũng khá đáng thương, nên mới định nói vài câu.
Không ngờ người phụ nữ này lại mặt dày đến mức đổ oan cho anh.
Cố Chính Nam anh từ khi nào đã trở thành kẻ phụ bạc?
Lúc này Giang Thư Đường đã vô cùng nhếch nhác, cổ áo cũng bị người ta kéo bung.
Vẻ mặt Cố Chính Nam nghiêm túc, ánh mắt chính trực, cứ như thể anh thật sự bị cô vu oan.
Giang Thư Đường có một thoáng ngẩn ngơ.
Nhưng sao cô có thể nhận nhầm được?
Người đàn ông đêm hôm đó chính là anh!
Anh đây là ăn xong phủi sạch, không muốn nhận trách nhiệm nữa.
“Anh là đồ phụ bạc, đã ruồng bỏ tôi! Cho dù anh không thích tôi thì cũng không thể mặc kệ ba đứa con. Ít nhất anh cũng phải đưa tiền nuôi con chứ?”
Giang Thư Đường lúc này cũng chẳng còn quan tâm đến thể diện nữa.
Dù sao chuyện cô chưa kết hôn đã mang thai cũng chẳng còn là bí mật, cô đã trở thành cái đồ đàn bà lăng loàn mà ai ai cũng biết.
Đã vậy thì cô cũng chẳng cần giấu giếm trước mặt mọi người, càng không cần chừa lại thể diện cho người đàn ông này.
Trong mắt Cố Chính Nam đã lộ rõ vài phần ghét.
Điều anh ghét nhất trong đời chính là những người phẩm hạnh không đứng đắn. Bất kể là đàn ông hay phụ nữ, anh đều tránh xa.
Thấy nói chuyện với Giang Thư Đường không thể nào rõ ràng được, lại không muốn tiếp tục ở đây để người ta coi như trò cười, Cố Chính Nam vốn chẳng thích giải thích, chỉ nhìn Giang Thư Đường một cái rồi xoay người bỏ đi.
Thím Vương thấy Cố Chính Nam rời đi, không nhịn được lên tiếng chế giễu:
“Đồ đàn bà lẳng lơ, cũng không soi lại mình xem là thứ gì. Người như thế mà mày cũng đòi bám vào được à?”
Lúc này hai người đã tách ra, trong lòng thím Vương ít nhiều có chút sợ hãi.
Người phụ nữ này quá hung dữ. Cho dù bên bà ta có đông người hơn, người chịu thiệt cuối cùng vẫn là bà ta.
Giang Thư Đường không ngờ Cố Chính Nam lại vô tình đến vậy, phủi mông một cái là bỏ đi.
Những tủi thân tích tụ suốt bao năm khiến vành mắt cô không nhịn được đỏ lên.
Đúng lúc này, Chu Phúc Toàn cũng đi tới.
Nhìn thấy vợ mình đánh Giang Thư Đường thành bộ dạng như vậy, trong lòng ông ta cũng chột dạ.
Rõ ràng số phiếu thịt kia ông ta đã đưa cho người khác, vậy mà vợ mình chẳng phân biệt trắng đen đã đổ hết lên đầu Giang Thư Đường.
“Được rồi, bà đừng ở đây làm mất mặt nữa. Mau về với tôi.”
Chu Phúc Toàn kéo vợ mình, nháy mắt ra hiệu với bà ta.
Nhưng thím Vương chẳng hề sợ:
“Tôi làm mất mặt chỗ nào? Cô ta ngày nào cũng quyến rũ người khác đưa phiếu cho mình thì không mất mặt à?”
Thấy bọn họ vẫn hung hăng ép người như vậy, Trương Tiểu Mạch đứng bên cạnh không nhìn nổi nữa.
“Được rồi, thím Vương, thím cứ luôn miệng nói Thư Đường lấy phiếu thịt nhà thím, vậy thím đưa bằng chứng ra đây. Không thể cứ nhà mình mất đồ là đổ hết lên đầu người ta được chứ?”
Trương Tiểu Mạch cũng làm cùng phân xưởng với Giang Thư Đường, quan hệ giữa hai người khá tốt.
Chu Phúc Toàn ở bên cạnh lấp liếm:
“Được rồi, được rồi, chẳng phải chỉ là mấy phiếu thịt thôi sao? Nhà Tiểu Giang khó khăn, tôi giúp cô ấy một chút thì có gì đâu?”
Giang Thư Đường nghiến răng đến mức gần như muốn vỡ vụn.
Ngay cả người đàn ông này cũng đứng đây vu oan cho cô.
Cứ tiếp tục thế này, cô còn đường sống nữa sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)