Cái tên đàn ông khốn kiếp này, ngủ với cô xong là bỏ chạy. Cô tìm hắn suốt bao lâu mà chẳng thấy đâu, còn mặt dày đi hỏi thăm khắp nơi.
Không ngờ bây giờ lại gặp hắn ngay trong nhà máy cơ khí.
Nghĩ đến những khổ sở mình phải chịu suốt bao năm qua, Giang Thư Đường hận không thể băm vằm tên đàn ông khốn kiếp này ra thành trăm mảnh.
Ngay lúc cô đứng dậy, định đi tới bắt hắn cho mình một lời giải thích thì ba người đàn bà trung niên đột nhiên xông vào từ ngoài cửa nhà ăn.
Vừa nhìn thấy Giang Thư Đường đứng đó, mấy người chẳng khác nào đàn sói đói nhìn thấy miếng thịt, nghiến răng lao thẳng về phía cô.
Giang Thư Đường còn chưa kịp phản ứng thì tóc đã bị người ta túm lấy.
“Con họ Giang kia, cái đồ đàn bà không biết xấu hổ! Mau giao số phiếu thịt chồng tao đưa cho mày ra đây!”
Người ra tay là thím Vương, làm cùng phân xưởng với Giang Thư Đường. Chồng bà ta là chủ nhiệm phân xưởng, trong tay cũng có chút quyền.
Nhưng Giang Thư Đường chưa bao giờ nhận của Chu Phúc Toàn dù chỉ một thứ, cho dù ông ta cứ tìm cách đưa cho cô, cô cũng luôn cố hết sức tránh xa, không muốn để người khác hiểu lầm.
Sau đó thấy không có cơ hội, Chu Phúc Toàn liền chuyển sang theo đuổi người khác. Không ngờ bây giờ nhà ông ta mất phiếu thịt, lại chạy đến đây chất vấn cô.
Chỉ trong chớp mắt, Giang Thư Đường cũng nổi giận.
Mỗi ngày cô đã sống đủ khổ sở rồi, vậy mà giờ còn phải chịu người ta vu oan.
“Tôi lấy phiếu thịt của nhà bà à? Bà có bằng chứng không? Không có bằng chứng mà dám vu oan cho tôi! Ai lấy phiếu thịt của nhà bà thì người đó chết không yên lành!”
Vừa nói, Giang Thư Đường vừa co gối thúc mạnh một cái vào người thím Vương. Cô cao ráo, chân cũng dài, cú này đánh trúng khiến thím Vương đau điếng, vội vàng buông tay.
Giang Thư Đường nghiến răng.
Lúc này mà chịu nhún nhường thì sau này sẽ còn có thêm nhiều người tới bắt nạt cô.
Nghĩ vậy, cô liều mạng túm chặt tóc thím Vương.
“Chồng mình không quản nổi, làm mất phiếu thịt rồi lại đổ tội cho người khác. Bà thấy nhà tôi không có đàn ông nên dễ bắt nạt đúng không?”
Thím Vương không ngờ Giang Thư Đường đã đuối lý mà ra tay còn dữ dằn đến thế, lần này bà ta chịu thiệt lớn.
Da đầu đau buốt từng cơn khiến bà ta hét lên.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Đánh nó cho tao!”
Hai người đàn bà bên cạnh lúc này mới hoàn hồn, vội vàng xông lên giúp.
Một người sao địch nổi bốn bàn tay, Giang Thư Đường đương nhiên không phải đối thủ của họ. Nhưng cô hiểu một điều: đánh nhau thì cứ túm lấy một người mà đánh cho thật đau. Đánh cho người đó sợ rồi thì những người còn lại cũng sẽ sợ theo.
Vì vậy, mặc cho những nắm đấm liên tiếp nện lên người mình, cô vẫn không buông tay, lại đưa tay cào thêm mấy đường lên mặt thím Vương.
Chẳng mấy chốc, nhà ăn đã loạn thành một mớ hỗn độn. Mọi người cũng chẳng còn tâm trí ăn cơm, tất cả đều túm tụm lại xem náo nhiệt.
Cố Chính Nam không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy. Anh nghĩ bụng, người đáng thương ắt cũng có chỗ đáng trách. Nếu không phải cô ta dùng sắc đẹp để lừa lấy phiếu, thì cũng chẳng bị người ta đánh.
Đúng lúc anh thu ánh mắt lại, định tiếp tục ăn cơm, không ngờ mấy người Giang Thư Đường lại đánh nhau đến tận chỗ anh.
Giang Thư Đường cũng bị thương trên mặt, cổ còn bị người ta cào rách.
Cố Chính Nam không thể tiếp tục giữ vẻ bình tĩnh nữa. Anh đứng dậy, lấy khăn tay lau những vết canh bắn lên người, một lúc sau mới lên tiếng:
“Các vị đồng chí, có gì thì từ từ nói. Bạo lực không thể giải quyết vấn đề.”
Nghe mấy câu nói chẳng mặn chẳng nhạt của anh, Giang Thư Đường càng tức hơn.
“Anh là đồ phụ bạc! Bỏ mặc tôi và các con, suốt sáu năm không hỏi han lấy một câu. Bây giờ tôi bị người ta đánh mà anh cũng mặc kệ, anh còn là con người không hả?”
Lời này vừa dứt, xung quanh lập tức chìm vào một sự im lặng chết chóc.
Mọi người nhìn Cố Chính Nam, rồi lại nhìn Giang Thư Đường, trong mắt lóe lên ánh sáng hóng chuyện.
“Sao có thể chứ? Đây là kỹ sư Cố Chính Nam đấy. Nghe nói vừa từ nước ngoài trở về, là nhân tài trẻ tuổi nhất được phong hàm phó viện sĩ của Viện Nghiên cứu Khoa học. Sao có thể có quan hệ với cái đồ đàn bà lăng loàn này được?”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)