Cô gái câm (22)
" Thiệu Minh, tại sao anh lại ở đây?", TuyếtY đi đến vườn cây cạnh trường
học, nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc ở trước mặt, đó chính là người bạn trai ở hiện
đại của mình mà!
" Tuyết Nhi! Anh đến đưa em về nhà!", Thiệu Minh đi đến trước mặt Tuyết Y,
cầm lấy tay cô.
" Thật không? Em cứ nghĩ mọi người thật sự không cần em nữa rồi, sẽ chẳng
có ai đến tìm em nữa cơ!"
" Sao có thể thế được? Tuyết Nhi là người quan trọng nhất đời anh mà."
" Ừhm!", Tuyết Y gật mạnh đầu.
" Các người không thể đi được!", tay kia của cô bị một người khác kéo chặt lấy,
lại là y.
" Hạo!"
" Người nàng thích là ta, tại sao lại muốn đi cùng hắn?", Hình Hạo kéo chặt tay
cô, nhìn cô chăm chăm.
" Hạo! Ta...", Tuyết Y nhìn sang Thiệu Minh, mình phải làm thế nào đây, bây
giờ con tim mình có vẻ như đang ỏ bên Hạo, nhưng từ trước tới giờ Thiệu Minh mới là
người mình yêu không phải sao?
" Tuyết Nhi, đi cùng anh!", Thiệu Minh kéo tay Tuyết Y định bước đi, nhưng lại
bị Hình Hạo đẩy ra: " Tuyết Nhi, nàng nói với hắn đi, nàng muốn ở lại, người nàng yêu
là ta!"
" Ta không biết, ta không biết!", Tuyết Y gạt tay Hình Hạo ra, lùi về sau vài
bước. Bỗng nhiên Thiệu Minh trước mắt lại không thấy đâu nữa. Hình Hạo cũng
không thấy đâu! Ở đây là ở đâu vậy.
" Tuyết Nhi, Tuyết Nhi, mau tỉnh lại đi, mau tỉnh lại!", Hình Hạo thấy người
trên giường cứ luôn miệng nói không biết, trông bộ dạng có vẻ rất đau khổ, liền đưa tay
ra nhẹ nhẹ lay cô dậy: rốt cuộc là sao vậy, nàng ta rốt cuộc là mơ thấy cái gì?
" Tuyết Nhi, em phản bội anh, em đã quên lời hẹn thề của chúng ta, quên ước
định của chúng ta rồi sao?", Thiệu Minh lại một lần nữa xuất hiện trong giấc mơ của
cô, trông anh đầy tổn thương.
" Em không có, Thiệu Minh àh, em không có!"
" Em đã yêu người khác rồi không phải sao?"
" Em không có, Thiệu Minh, người em yêu là anh, em không có yêu người khác!"
" Em có, em đã phản bội anh, em đã yêu người khác!"
" Em không có, em không có, Thiệu Minh, đưa em trở về đi, em muốn trở về
trường có được không vậy!", Tuyết Y chạy đến muốn kéo tay Thiệu Minh nhưng lại
không thấy Thiệu Minh đâu nữa. Trước mât không còn thấy ai nữa, Tuyết Y cứ thế
chạy về phía trước: " Thiệu Minh, anh ở đâu, anh mau xuất hiện đi, không phải anh
muốn đưa Tuyết Nhi về nhà sao? Anh mau ra đây đi!"
Nhưng dù cô có gọi thế nào đi nữa cũng chẳng có ai trả lời cô cả.
" Tuyết Y, tỉnh lại, mau tỉnh lại đi!", nhìn thấy người trên giường càng lúc càng
kịch động, Hình Hạo liền ôm cô vào trong lòng. Lúc này Tiểu Thanh đi vào, dâng thuốc.
" Thiệu Minh, đừng đi mà!", Thiệu Minh là ai, nghe thấy Tuyết Y gọi cái tên
này, tiểu Thanh thật sự cũng không thể lý giải nổi, cô ấy không biết cái tên này!
" Tuyết Nhi, đừng sợ, đừng sợ, không sao đâu, ta ở đây rồi, ta ở đây rồi!", Hình
Hạo ôm chặt cô vào lòng. Một lúc sau, người trong lòng cuối cùng cũng đã yên ắn trở
lại. Hình Hạo nhẹ nhàng đặt cô xuống: " Tiểu Thanh, Thiệu Minh là ai!"
Cô gái câm (23)
" Hổi chủ nhân, tiểu Thanh không biết ạh!", cô thật sự không biết, Thiệu Minh
là ai, cô đâu có biệt đâu!
" Không biết, bình thường ngươi và Tuyết Nhi luôn gần gũi mà lại không biết
sao?"
" Hồi chủ nhân, tiểu Thanh thật sự không biết!", nói xong tiểu Thanh vội quỳ
xuống đất, cô phải làm thế nào đây, cô thật sự không biết mà! Nếu làm cho y tức giận
thì nói không chừng y sẽ lấy mạng mình mất, lúc đó thù làm sao mà báo đây.
" Xem ra ngươi chưa thấy quan tài chưa nhỏ lệ rồi!", Hình Hạo đứng dậy, đi về
phía tiểu Thanh.
" Tiểu Thanh không dám gạt người, tiểu Thanh thật sự không biết ai là Thiệu
Minh cả!", tiểu Thanh cúi thấp đầu, nghe tiếng bước chân càng lúc càng gần, tay không
chịu được cũng run rẩy cả lên.
" Vậy ngươi biết cái gì? Nếu không nói rõ ràng thì cứ cẩn thận cái mạng của
nhà ngươi đó!", đi lại ngồi xuống bàn, nhìn người quỳ dưới đất, y phải từ miệng tiểu
Thanh làm cho rõ tất cả mọi chuyện liên quan đến Tuyết Y.
" Vâng!", nói thì nói, vậy cũng tốt, tránh Tuyết Y lại phạm phải sai lầm: " Tiểu
thư bị mất trí nhớ!"
" Mất trí nhớ?", cô ta có ý gì? Tuyết Y bị mất trí nhớ sao?
" Đúng vậy ạh, tiểu thư trước kia không phải tên Tuyết Nhi, cô ấy tên là Lăng
Y, khi vừa đến đây thì đã bị câm rồi, cho nên mọi người đều gọi tiểu thư là cô câm, vài
ngày trước đây, vì đắc tội với Dung tiểu thư nên bị đẩy xuống hồ nước ở hậu viện, sau
khi tiểu thư tỉnh dậy thì đã quên hết tất cả mọi chuyện trước kia, vì vậy nên hôm đó
tiểu thư mới chạy loạn như vậy."
" Vậy tại sao cô ta toàn tự nói mình là Tuyết Nhi?"
" Điều này nô tì cũng không biết, tiểu thư từ nhỏ lớn lên cùng với nô tỳ, nô tỳ
cũng không hề biết từ lúc nào mà cô ấy có cái tên này!"
" Vũ, Y Nhi xin lỗi chàng, Y Nhi xin lỗi chàng!", người nằm trên giường lại bắt
đầu ngó ngoáy. Lần này có thể là chính bản thân Y Nhi, rốt cuốc là có chuyện gì vậy?
" Tuyết Nhi, Tuyết Nhi, đừng sợ, đừng sợ!", Hình Hạo chạy vội đến bên
gường, giữ chặt 2 vai cô.
Người nằm trên gường dẫn dần lấy lại ý thức, từ từ mở mắt ra, nhìn thấy
người trước mắt, bỗng nhiên hoảng hốt: ' Ngươi tại sao lại ở đây?', nói xong muốn
ngồi bật dậy.
" Đừng cử động lung tung!", Hình Hạo giữ chặt thân thể cô, không cho cô ngồi
dậy.
' Ngươi không giận nữa sao?'
" Còn không mau đưa thuốc đến!"
" Vâng!", tiểu Thanh vội vàng đứng dậy, cầm bát thuốc đến bên giường.
Hình Hạo đưa tay ra cầm bát thuốc, đích thân bón thuốc cho Tuyểt Y. Tuyết Y
lắc đầu, đẩy bát thuốc ra.
" Sao vậy? Vẫn còn nóng sao?", Hình Hạo tưởng rằng thuốc vẫn còn nóng nên
vội vàng thổi, rồi lại đưa đến miệng cô. Nhưng Tuyết Y vẫn cứ đẩy bát thuốc ra.
' Khó ngửi quá, đắng lắm!', ta không muốn uống thuốc này đâu, mùi vị thật khó
ngửi, hơn nữa chắc chắn còn rất đắng nữa.
" Thuốc đắng giã tật, nào, nhanh uống đi!", Hình Hạo lại một lần nữa đưa
thuốc đến.
" Không...", không ngờ rằng bản thân lại có thể phát ra âm thanh, Tuyết Y lấy
tay che miệng, đôi mắt ngạc nhiên mở tròn ra.
" Tuyết Y, nàng nói chuyện được rồi àh?", Hình Hạo đưa thuốc cho tiểu Thanh,
rồi nhìn Tuyết Y.
' Ta, ta...', nhưng vừa định thử nói lại thì cô lại không thể phát ra âm thanh nữa,
cô cố gắng cấu véo cổ của cô, hy vọng có thể phát ra tiếng nói nhưng vẫn không được.
" Thôi được rồi, được rồi, Tuyết Y, đừng thử nữa, bệnh này sau này có thể từ
từ chữa mà!", Hình Hạo nhìn thấy bộ dạng của cô như vậy thì có phần không nhẫn
tâm, liền vội vàng kéo tay cô lại.
Cô gái câm (24)
' Cũng đúng, thôi bỏ đi! Dù sao thì bản thân mình cũng không thể trở về dược,
có biết nói chuyện hay không cũng vậy thôi!", nghĩ mãi nghĩ mãi, cô bống nhiên lại nở
nụ cười, một nụ cười không thể tin được: ' Thành chủ, Người có thể đưa ta đi chơi
không?'
" Nàng muốn ra ngoài chơi ưh?", nhìn cô, y bồng cảm thấy bản thân có lỗi với
cô, cô ấy đã quên hết những chuyện trước kia, vậy mà bản thân mình lại đối xử với cô
ấy như vậy.
' Ừhm, có được không?', đúng rồi, mình thật sự muốn ra ngoài cho khuây khỏa,
cứ ở đây mãi thế này thật phiền não, không thể tahr lỏng được.
" Được!", không hề phản đối, không biết tại sao bản thân y chỉ muốn đáp ứng
tất cả yêu cầu của cô.
' Đa tạ!', nói xong cô lại dựa vào lòng y: Thiệu Minh, là lỗi của em, anh cứ
trách em đi!
Y đưa tay ra ôm lấy cô, lúc này nói gì cũng sợ rằng sẽ phá hỏng không khí mất!
Khó khăn lắm cô ấy mới chủ động ôm mình thế này.
Ba ngày sau.
" Y Nhi, muội cho tiểu Thanh đi cùng muội đi, muội đi một mình thế này, tiểu
Thanh không yên tâm!", mới sáng sớm tiểu Thanh đã ở trong phòng Tuyết Y nói muốn
cùng cô đi chơi, không yên tâm để cô một mình. Nhưng Tuyết Y lại không muốn, cô
muốn ra ngoài một phần vì muốn cho khuây khỏa, hai là để tạo cơ hội cho tiểu Thanh
đi cứu Phấn Nguyệt.
' Tiểu Thanh, đợi khi ta cùng Hạo ra ngoài chơi, tỷ liền đi cứu Phấn Nguyệt
nhé!', kéo tay tiểu Thanh ngồi xuống.
" Y Nhi, muội?", không ngờ rằng cô vì chuyện này mới cùng Hạo đi ra ngoài
chơi, bây giờ biết rồi càng không thể để cho cô ấy đi một mình được: " Không được,
vậy càng không thể để cho muội đi một mình được, nếu mà để y biết được thì muội
phải làm sao?"
' Tiểu Thanh, tỷ không muốn Vũ bị thương chứ, Phấn Nguyệt là vì cứu huynh
ấy nên mới bị bắt, huynh ấy nhất định sẽ nghĩ cách đến cứu Phấn Nguyệt ra, nếu
huynh ấy đến thì chắc chắn không thể chạy thoát, do vậy hôm nay tỷ không thể không
cứu Phấn Nguyệt ra, biết không?'
" Nhưng, Y Nhi..."
' Tiểu Thanh, đừng nói nữa, nếu tỷ không muốn Vũ bị thương thì hãy nghe lời ta
đi!', cô biết chắc chắn rằng chỉ cần nhắc đền sự an toàn của Thiệu Vũ là tiểu Thanh sẽ
đáp ứng thôi.
" Vậy được, muội nhất định phải cẩn thận đấy!"
' Ta biết rồi!'
Đưa Tuyết Y đến trước cửa phòng Hình Hạo, tiểu Thanh liền đi ngay, vì Tuyết
Y muốn cô ta sớm chuẩn bị xong xuôi mọi việc. Nhìn bóng lưng cô, Tuyết Y chỉ có thể
âm thầm cầu mong cô sẽ thành công.
Nhẹ nhẹ gõ của phòng, một lúc sau cửa liền mở ra, Hình Hạo đi ra: " Tuyết Nhi,
sớm vậy sao!"
' Đương nhiên rồi, hôm nay có thể ra ngoài chơi, đương nhiên cần đi sớm một
chút!', nói xong liền khoác tay y, y không những không có ác cảm mà lại càng cao hứng.
' Hạo, muốnn đưa ta đi đâu chơi đây!'
" Nàng muốn đi đâu!"
' Chúng ta đi câu cá đi! Gần đây có hồ nước nào không?', câu cá xong rồi nước
cá, thời gian có thể dài hơn một chút, có thẻ sẽ đủ thời gian cho tiểu Thanh cứu Phấn
Nguyệt.
" Được, ta đưa nàng đi!"
' Chỉ hai chúng ta đi được không?', cô sợ có người đi cùng sẽ nhắc nhở y phải
về sớm nên liền yêu cầu y một mình đưa cô đi, đến lúc đó chỉ cần mình không muốn về
thì y sẽ không về đâu.
" Được, đi thôi!"
Đến cửa, ở đó đã sớm có người đứng đợi họ, Hạo nhảy lên ngựa, đưa tay ra đón
cô: " Đến đây!"
' Ừhm!', chỉ gật nhẹ đầu, đưa tay về phía y, y chỉ dùng 1 lực nhẹ đã nâng cả
người cô lên ngựa, yên yên ổn ổn mà ngồi trong lòng y, tay y vòng qua eo cô mà kéo
dây cương: " Các ngươi không cần đi theo!"
" Vâng! Chủ nhân!", những người theo sau vội lùi lại! Bọn họ cũng không muốn
là lần cuối cùng, và cũng là lần duy nhất, sau này đối với chàng ta tuyệt đối không lừa
gạt chàng bất cứ điều gì, vì vậy hãy tha thứ cho ta!
Giật nhẹ y phục của y.
" Sao vậy, Tuyết Nhi?", y dịu dàng hỏi cô, e rằng cả đời này y chỉ có thể đối với
cô như thế!
' Hạo, hôm nay chàng không phải là Thành chủ, ta cũng không phải là a hoàn
của chàng có được không?'
" Trong lòng ta, từ trước đến giờ nàng đều không phải là a hoàn của ta, nàng là
người mà ta yêu!", ghé sát vào tay cô, y thì thầm: " Ta yêu nàng, Tuyết Y!"
Ta yêu nàng, Tuyết Nhi, ta yêu nàng, Tuyết Y! Là y đang bày tỏ với mình đó
sao? Y thật sự cũng yêu mình sao?
Không biết đã qua bao lâu, hai người rốt cuộc cũng đến được một con sông, đây
là một con sông dài, cạnh sông có một cái cây rất to, vừa đẹp, như vậy khi mệt có thể
đến đó nghỉ ngơi.
Xuống ngựa, chạy đến bên sông, đứng trước con sông này chỉ muốn hét to một
tiếng: Sông ơi, chúng ta lại gặp nhau rồi! Cứ như bây giờ thấy mày cũng giống như ở
thế kỷ 21 vậy!
Nhìn thấy cô sôi nổi như vậy, trong lòng y cũng rất vui, trước giờ không hề biết
là cô lại thích thế giới bên ngoài đến vậy. Đi đến bên cạnh cô, ôm lấy cô từ đằng sau: "
Tuyết Y, Vui không?"
' Ừhm, rất vui, đa tạ chàng, Hạo!', xoay người lại nhìn y, bản thân cô thật sự
rất vui, ở đây không có Thành chủ, cũng chẳng có thân phận với địa vị gì cả, giống như
hiện tại đang ở thế kỷ 21 vậy, niên đại mà người người đều bình đẳng.
Lấy cần câu cá ở trên ngựa xuống, mắc mồi vào, rồi ngồi xuống bờ sông câu cá.
Cảnh sắc ở đây cũng không tồi nha, không khí thật trong lành, quan trọng nhất là bầu
không khí rất lãng mạn nha.
Hình Hạo đến bên cạnh cô, cũng ngồi xuống, nhìn thấy cô câu cá thế này, nhẹ
nhàng kéo vai cô tựa vào người mình: " Tuyết Y, có thể cho ta biết toàn bộ về nàng
không?"
Cô gật đầu, ngồi thẳng dậy, thành thật nói với y: ' Hạo, ta đã quên hết tất cả
những chuyện trước kia rồi, ta không biết bản thân đã trải qua những ngày tháng trước
kia như thế nào, cho nên nếu một lúc nào đó chàng phát hiện ra trước kia ta một người
xấu thì chàng cũng đừng ghét ta có được không? Chàng phải tha thứ, bao dung cho ta có
được không?'
Không ngờ rằng cô sẽ nói ra câu này, Hình Hạo bỗng nhiên cảm thấy rất hận
bản thân, hỏi gì không hỏi, không có chuyện gì lại đi hỏi vấn đề đó làm gì chứ? "
Trong lòng ta, Tuyết Y là một người con gái tốt!Ta tin rằng trước đây cũng vậy!"
' Hạo, có điều ta biết trước kia tên ta là Dao TuyếtY! Là Tuyết Nhi, không phải
là Y Nhi, chàng đã nhớ chưa?', Không hiểu sao cô lại muốn nhẫn mạnh điểm này với y,
có lẽ do bản thân cô không hy vọng y gọi cô là Y Nhi, cô không thích.
" Được, Tuyết Nhi, Tuyết Nhi!"
( Còn nữa...)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)