Cô gái câm (19)
Ngày thứ 2
' Ta có muốn đi giúp bọn họ cứu Phấn Nguyệt không? Ta vốn không biết cô ấy,
hơn nữa cô ấy còn muốn giết Hạo nữa!', Tuyết Y ngồi một mình trên Y Nguyệt Lầu,
tay ôm đầu nằm ngả lên chiếc bàn đá, rốt cuộc có nên cứu cô ta không đây? Chính bản thân
cô cũng không biết: ' Nếu không cứu cô ấy thì cô ấy có bị chết không? Đó vẫn làn một
mạng người mà, mình có thể tàn nhẫn như vậy không?'
" Cô câm àh, đang nghĩ gì đó?", đúng lúc này thì tiểu Thanh đi đến bên cạnh.
' Tiểu Thanh àh, cô đã nghĩ ra cách cứu Phấn Nguyệt chưa?'
" Y Nhi, cô?", tiểu Thanh không ngờ là cô lại nêu ra vấn đề này, nhất thời
không biết phải nói thế nào.
' Tiểu Thanh!' thấy tiểu Thanh có phần kinh ngạc, Tuyết Y liền kêu tên cô 1
tiếng.
" Hửm?"
' Cứu thế nào?', cô lại hỏi lại lần nữa!
" Đi trộm lệnh bài của Hạo!", tiểu Thanh cũng không giấu cô, trực tiếp nói cho
cô biết!
' Thế chẳng phải rất nguy hiểm sao!' nếu trộm được còn tốt, nếu không trộm
được thì phải làm sao ah?
" Yên tâm đi, không sao đâu!", tiểu Thanh xoa dịu Tuyết Y, nguy hiểm cũng
phải cứu mà, nếu không nhất định Vũ sẽ lại đến nữa, tiểu Thanh không muỗn để Vũ
phải mạo hiểm!
Mình làm sao có thể để cho tiểu Thanh phải mạo hiểm chứ? Ở đây chỉ có mỗi
tiểu Thanh đối tốt với mình mà, không phải sao?
Buổi tối.
Từ sớm Tuyết Y đã bắt tiểu Thanh đi ngủ rồi, bản thân cô nằm trên giường cứ
nghĩ mãi cách trộm cho được lệnh bài. : 'Có rồi, dùng rượu ah!' Haha!
muốn vào trong lại.
Tuyết Y quay qua hắn tươi cười, lấy ra mảnh giấy đã chuẩn bị trước giơ lên cho
hắn xem: ' Giúp ta đi thông báo với Thành chủ, nói Tuyết Nhi có việc muốn gặp!'
" Nhưng, tiểu thư, hiện tại Thành chủ...", Lý Kỳ lộ ra bộ mặt ái ngại.
' Giúp ta thông báo một tiếng đi!', Tuyết Y kéo kéo tay áo của hắn, Lý Kỳ vội
vàng rút tay lại, việc này mà để chủ nhân thấy thì bản thân có đến 9 cái mạng cũng
không đủ nha.
" Tiểu thư vẫn là xin mời người về trước, ngày mai lại đến đi!", nghĩ thật lâu,
cuối cùng Lý Kỳ vẫn là hạ lệnh tiễn khách.
' Làm thế nào bây giờ, mình vào bằng cách nào đây?', lùi lại vài bước, bỗng
nhiên 2 mắt cô lóe lên, không cho ta vào ta cũng cứ phải vào. Cô tháo vòng tay ra, ném
xuống đất, sau đó chỉ vào Lý Kỳ, rồi lại chỉ vào cái vòng tay ở dưới đất, rất ngang
ngược nhìn hắn: ' Giúp ta nhặt lên đi!'
Lý Kỳ thấy chuỗi hành động của cô như vậy, trong lòng rất khó chịu: cô ta rốt
cuộc muốn làm gì! Nhưng nói gì thì nói cô ta cũng có thể coi là bán chủ nhân rồi, mình
lại không thể không giúp cô ta nhặt, thế là liền cúi người xuống.
Nhân cơ hội này, Tuyết Y nhấc cao cước bộ, hướng vào trong mà chạy, chạy
thật nhanh, nhưng vừa chạy đến cửa phòng, còn chưa kịp gõ cửa thì đã bị bắt lại, ngẩng
đầu nhìn lên người đang tóm mình: ' Áh, cứ cho là có võ công đi thì động tác cũng
không nhanh đến vậy chứ, trời ơi!', Tuyết Y le lưỡi cười cười, lần này thì thảm rồi,
muốn vào trong thì càng khó hơn.
Vừa cười vừa lùi lại phía sau, bỗng nhớ ra bình rượu ở trong lòng, vừa thả tay
ra, cả bình ượu cứ thế rơi trên mặt đất. Ngẩng khuôn mặt ngây thơ vô tội lên, cô vẫn
cười, y như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến cô vậy, nhưng Lý Kỳ ở trước mặt
thì sắc mặt lại rất tệ , cứ tái mét đi. Quả nhiên:
" Bên ngoài là ai không muốn sống nữa vậy, ồn ào quá vậy?", một thanh âm
mang theo sự thịnh nộ truyền ra ngoài, hai người đứng trước cửa phòng không hiểu sao
đầy thân mồ hôi lạnh.
Cô gái câm (20)
" Hồi chủ nhân, là Tuyết Y tiểu thư, cô ấy nói có việc tìm người.", Lý Kỳ run rẩy trả
lời Hình Hạo, sợ rằng cái đầu của mình không còn giữ được lâu nữa.
" Cho cô ấy vào!", không nói 2 lời, chỉ rất bình thản một câu cho cô ấy vào. Lý
Kỳ không thể tin tưởng được nhìn Tuyết Y: xem ra vị tiểu thư trước mặt rất được chủ
nhân sủng ái! Lần sau mình phải cẩn thận một chút!
Nhẹ nhàng đẩy cửa ra, đi vào trong, nói thật lòng, nếu bảo hiện tại cô không hề
sợ thì khẳng định là nói dối, nhưng vì để cứu người cô cũng chẳng còn cách nào khác.
Nữ nhân trên giường nhanh chóng đi qua, nhìn cô ta y phục vẫn còn chưa chỉnh
tề, chỉ cần nghĩ thối cũng biết là vừa xảy ra chuyện gì! Tuyết Y chỉ bịt chặt mắt lại,
đợi nữ nhân kia rời đi.
" Muộn thế này rồi nàng còn đến tìm ta có chuyện gì?", không biết tự lúc nào
Hình Hạo đã đi đến bên bàn rồi ngồi xuống.
Tuyết Y chậm chậm bỏ tay xuống, cũng đến ngồi bên cạnh y: ' Ta muốn tìm
chàng uống rượu!'
" Uống rượu àh?", Hình Hạo nhìn cô đầy thú vị, nữ nhân này muộn thế này còn
đến náo loạn chỉ là vì muốn tìm ta uống rượu sao?
'Ừhm!', cô gật đầu.
" Vậy, rượu đâu?"
' Vừa rồi ta làm vỡ ở bên ngoài rồi!', Tuyết Y mang bộ mặt giả vờ ủy khuất
nói: ' Ta muốn y thông báo giúp ta một tiếng mà y không nghe, thật quá đáng!'
" Muốn uống rượu thì chảng phải rất đơn giản sao!", kéo cô lại ngồi lên trên đùi
mình: " Lý Kỳ, mang rượu đến đây!", cứ nghĩ đến việc cô ấy tự đến tìm mình, trong
lòng Hình Hạo lại cảm thấy rất vui. Cứ thế cũng không nghĩ đến bản thân lại kéo cô
ấy ôm vào lòng, không ngờ rằng cô ấy lại cũng không trốn tránh, nữ nhân này rốt cuộc
bị sao vậy? Y càng ngày càng không đoán biết được nữ nhân trước mặt nữa.
" Cộc cộc cộc!", có vài tiếng gõ cửa nổi lên.
" Vào đi!", Lý Kỳ mang rượu vào sau đó lại lưu ra ngoài ngay.
Tuyết Y cầm lấy vò rượu rót ra một chén, rồi chủ động dâng nó đến miệng
Hình Hạo, cười ngọt ngào nhìn y.
Mạc dù cảm thấy cô có gì đó kỳ quặc, nhưng cô ấy đối với mình như vậy cũng
làm cho bản thân thật sự rất vui mừng, vì vậy chẳng buồn nghĩ ngợi gì, y liền ngửa cổ
uống cạn ly rượu cô đưa.
Một chén tiếp một chén, một vò rồi lại một vò, bản thân cô một chút rượu cũng
không uống.
" Không phải nàng muốn đến tìm ta uống rượu sao? Tại sao nàng lại không
uống gì vậy?", Hình Hạo nhìn cô, dịu dàng hỏi, không mang theo bất cứ cảm xúc nào
khác.
Cô lại rót ra một chén rượu, đưa đến bên miệng uống: ' Khụ khụ khụ...', nhìn
thấy y uống bao nhiêu rượu thế mà không sao cả, vốn cứ cho rằng rượu ở đây cũng
chẳng khác gì bia ở hiện đại, ai ngờ đâu nó lại khó uống đến vậy.
" Không sao chứ!",thấy Tuyết Y vì bị sặc mà đỏ hết cả mặt lên, Hình Hạo
nhẹ nhàng vỗ lưng cô: " Thôi bỏ đi, bỏ đi, nàng vẫn là chỉ nên bồi ta uống thôi!"
Cô gái câm (21)
Khi thấy Hình Hạo cuối cùng đã uống đến ngà ngà, Tuyết Y đỡ y lên giường,
cho y nằm xuống, sau đó nhẹ nhàng lay người y, xem y có phản ứng gì không. May
mắn thay, y không có phản ứng gì nhiều.
Qua một lúc, sau khi đã xác nhận Hình Hạo đã ngủ say cô liền lục lọi khắp người
y, nhưng tìm thế nào cũng không thấy: ' Kỳ lạ thật, đồ vật người cổ đại dùng để chứng
minh thân phận không phải là lệnh bài gì gì đó sao? Tại sao lại không có nhỉ?'
Nữ nhân này rốt cuộc muốn làm gì đây? Hình Hạo cố tình giả vờ ngủ để làm
cho rõ ràng chân tướng xem những hành động khác thường của cô ta ngày hôm nay là
nhằm mục đích gì?
' Đúng rồi!', cô ngẩng lên nhìn đầu y, tìm ở dưới gối của y, chỉ một giấy sau,
mặt cô lộ ra nét vui mừng. Vừa định rút tay lại, không ngờ lại bị tóm lại giữa chừng.
Mở to con mắt nhìn người đang nằm trên giường: 'Y không phải đã say rồi sao?
Không phải là y đang ngủ àh? Tại sao lại dậy nhanh vậy chứ, làm thế nào bây giờ?
Làm thế nào đây?'
" Ngươi hầu hạ ta một đêm như vậy chỉ vì cái này thôi àh?", không mang theo
bất kỳ cảm tình gì, y hỏi, vốn cứ cho rằng cô ta là một người rất đơn giản, vốn cho
rằng cô ta thật sự yêu mình, không ngờ rằng cô ta tiếp cận mình là có mục đích khác.
" Ngươi lấy cái này để làm gì?", y mở to đôi mắt trừng trừng, lạnh lùng nhìn cô!
' Ta muốn cứu Phấn Nguyệt!', dù sao thì cũng bị phát hiện rồi, cứ nói thật luôn
đi!
" Cứu cô ta àh? Ngươi biết cô ta! Ngươi với cô ta là đồng đảng sao?", y không
dám tin nhìn cô, hôm đó người cứu mình không ngờ lại là đồng đảng của tên thích
khách muốn giết mình.
Cô lắc mạnh đầu, rất muốn nói với y là mọi chuyện không phải như vậy.
Nhưng bản thân cô lại bị câm, làm sao có thể nói được đây?
" Ngươi trà trộn vào trong phủ chỉ vì muốn giết ta?", y vốn đã muốn thử giải
phóng tình cảm của bản thân, nhưng không ngờ đến tất cả chỉ là sai lầm của bản thân
mà thôi, tất cả chỉ trách bản thân mình đa tình mà thôi!
Tuyết Y vẫn chỉ lắc đầu, lắc đầu.
" Ngươi nói đi, chẳng phải ngươi biết nói chuyện sao? Nói đi! Vẫn còn giả câm
trước mặt ta àh!", nhìn cô chỉ biết lắc đầu, trong lòng y càng thêm tức giận, đến lúc này
rồi mà vẫn còn giả câm trước mặt ta àh.
" Người đâu!", Hình Hạo gầm lên một tiếng, Lý Kỳ đẩy cửa bước vào.
" Chủ nhân, người có gì phân phó?", Lý Kỳ đẩy cửa vào nhìn thấy tình cảnh bên
trong liền bị dọa cho giật mình, chuyện này là thế nào, vừa rồi chẳng phải còn rất tốt
sao?
" Đem ả nhốt vào Quỷ thất cho ta!", kẻ phản bội ta giữ lại còn có tác dụng
gì chứ.
" Chuyện này...!?", Lỳ Kỳ không hiểu vừa rồi chủ nhân còn dịu dàng với cô ta
như vậy, chỉ một lúc sau đã muốn nhốt cô ta vào Quỷ thất rồi, nên có chút do dự.
" Còn cần ta nói lần thứ 2 sao?"
" Vâng thưa chủ nhân!", nói xong liền đi đến đưa Tuyết Y đi.
Khi Tuyết Y theo Lý Kỳ đi đến cửa, bống nhiên cô cảm thấy đầu óc quay
cuống, thân thể cũng cứ thế mà ngã vào lòng Lý Kỳ. Là ông trời muốn giúp cô sao? Hay
là chuyện gì?
" Chủ nhân, tiểu thư ngất rồi!", nhìn thấy Tuyết Y ngất đi, Lý Kỳ có phần
không biết phải giải quyết thế nào, chỉ còn biết hỏi lại chủ nhân.
" Gọi đại phu!", nghe thấy cô ngất đi, y lại không nhẫn tâm, liền chạy đến ôm
lấy Tuyết Y đang ngất trên người Lý Kỳ, đặt lên trên giường.
Sau đó.
" Thành chủ, tiểu thư chỉ là do mệt mỏi mới ngất đi thôi, không có gì đáng ngại!
Xin người cứ yên tâm!"
" Ngươi kiểm tra giúp cô ta một chút, xem vì sao mà không thể nói chuyện
được?"
" Vâng!", một lúc sau, đại phu lại đứng lên: " Hồi Thành chủ, bệnh câm của
tiểu thư có lẽ cũng được vài năm rồi, có điều bệnh của tiểu thư có điểm đặc biệt, có
thể nói cô câm nhưng cũng có thể không phải, khi cô ta bị kích động hoặc khi nằm
mộng thì cũng có thể phát ra âm thanh"
' Nằm mộng, kích động! Thì ra nàng ta thật sự không biết nói, không phải là giả
vờ!', nhìn người nằm trên giường: " Các người đều lui xuống đi!"
" Rõ!"
(Còn nữa...)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
