Lại một câu châm chọc, còn việc bảo nàng đi cảm ơn nữ chính? Nàng nghe như đánh rắm ấy!
Ánh mắt chế nhạo kia khiến khuôn mặt điển trai của Diệp Tuyệt Bạch ửng đỏ, trong lòng dâng lên nỗi tức giận xấu hổ. Hắn cảm thấy bản thân đã hạ mình như vậy mà nàng vẫn không biết điều, chẳng hiểu chuyện, thật chẳng dễ thương bằng Đào Đào.
“Ta đi xem Đào Đào sư muội, muội nghỉ ngơi đi.” – Diệp Tuyệt Bạch cụp mắt, che đi vẻ không vui.
Hắn nghĩ rằng Đường Nguyệt sẽ gọi hắn lại, nhưng khi ra khỏi cửa, bên trong vẫn yên tĩnh như cũ. Diệp Tuyệt Bạch quyết định mặc kệ nàng vài hôm, để nàng chủ động xuống nước.
Sau khi uống xong cháo, Đường Nguyệt thử ngưng tụ tinh thần lực.
Khoảng mười phút trôi qua vẫn không có kết quả, nàng đang định hỏi hệ thống thì nghe thấy có người đến gần phòng mình. Thính giác của nàng không hề bị ảnh hưởng, tai nghe tám hướng không phải chỉ là lời nói suông.
Hải Vân trong lòng đầy toan tính, vừa tức giận lại vừa bất ngờ khi biết Đường Nguyệt – một người bình thường – lại có thể sống sót trở về từ Hắc Nhai rừng sâu!
Việc Đường Nguyệt vào Hắc Nhai hoàn toàn là do nàng ta lừa gạt...
Nếu Đường Nguyệt tố cáo chuyện này với sư phụ và các sư huynh, thì nàng ta tiêu đời! Nhưng chẳng phải Đường Nguyệt luôn sợ bị đuổi khỏi môn phái sao?
Hải Vân quyết định vào thăm dò phản ứng của nàng, nghĩ vậy liền vênh mặt đẩy cửa bước vào, ánh mắt khinh thường vừa chạm vào đôi mắt đen láy của Đường Nguyệt...
Hải Vân giật mình, rồi lập tức thấy mất mặt, liền ngẩng đầu bước vào phòng.
“Việc ngươi đi Hắc Nhai đừng hòng đổ lên đầu ta, cẩn thận ta mách với sư phụ, bảo ông đuổi ngươi – thứ vướng víu của Tàng Nguyệt môn – ra ngoài!” – Hải Vân vừa nói vừa không kiêng nể trừng mắt nhìn Đường Nguyệt.
Đường Nguyệt thấy nàng ta đúng là có bệnh, “Ta cản ngươi chắc? Muốn đi thì đi, sủa cái gì ở đây?”
Nếu không phải tinh thần lực chưa khôi phục, nàng đã chẳng phí lời như vậy – có thể đánh thì không cần nói.
Nguyên chủ ngu ngốc tin lời Hải Vân bịa chuyện rằng mạch tim của Mộ Phi Ly bị tổn thương, cần Linh Hợp Hoa để chữa trị, mà Linh Hợp Hoa thì chỉ có ở Hắc Nhai rừng sâu, người đã thức tỉnh ma pháp lại không thể đến gần.
Thế là nàng ta chẳng nghĩ ngợi gì, liền lao đầu vào rừng, suýt nữa mất mạng.
“Ngươi cũng xứng nói hai chữ ‘đổ vạ’ à? Thực vật trần trụi còn biết xấu hổ hơn ngươi!” – Đường Nguyệt lạnh lùng châm biếm thêm.
Hải Vân tức đến phát điên! Không ngờ miệng lưỡi nàng ta lại sắc bén đến vậy!
Sắc mặt Hải Vân đỏ bừng trắng bệch thay phiên nhau! “Ngươi không sợ ta mách sư phụ đuổi ngươi khỏi môn phái sao?!”
Đường Nguyệt ngoáy tai, “Không có câu gì mới hơn à? Câu này ta nghe đến mức mọc kén tai rồi.”
Làm như nàng tiếc nuối cái môn phái này lắm vậy. Đợi nàng khỏe lại, lập tức thu dọn hành lý về nhà – nơi cha mẹ yêu thương chiều chuộng, chẳng sung sướng hơn chắc?
Nói ra thì cha mẹ của nguyên chủ rất yêu thương đứa con gái duy nhất này. Tiếc thay nguyên chủ lại mắc bệnh “não yêu”, yêu đến mất mạng. Cha mẹ nguyên chủ sau khi biết chuyện từng đến tận môn phái đòi lại công bằng...
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

