Đường Nguyệt từ đầu tới cuối không hề động tay, với cô thì bóng ma chẳng hề là mối đe dọa. Nhưng với ba mẹ nguyên chủ thì hoàn toàn có khả năng bị bóng ma cắn chết.
Suy nghĩ một lát, cô quyết định bao bọc toàn bộ khuôn viên biệt thự bằng một tầng tinh thần lực. Dù là ma thú hay bóng ma đều không thể xâm nhập, nếu cố ý xông vào sẽ bị trọng thương.
Chỉ là việc này tiêu hao tinh thần lực rất lớn, may mắn là mỗi lần che chắn có thể duy trì khoảng nửa năm.
Đường Nguyệt ngồi trên giường bắt đầu ngồi thiền, phóng thích toàn bộ tinh thần lực trong cơ thể, dựng lên một vòng phòng ngự quanh biệt thự.
Làm xong, cô mở mắt, sắc mặt trắng bệch như giấy, thân thể lảo đảo mấy lần, phải chống tay mới không ngã xuống.
Tinh thần lực tiêu hao quá nhiều khiến cô choáng váng, mồ hôi lạnh túa ra, xem ra cần phải suy nghĩ kỹ hơn về việc luyện ma pháp, nên để tinh thần lực làm chốt chặn cuối cùng thì hơn.
Cô ngã xuống giường thiếp đi. Sáng hôm sau, khi tỉnh lại, tinh thần lực đã hồi phục khá nhiều. Cục trắng nhỏ nằm trên mặt cô làm nũng, miệng không ngừng “ngoẹo ngoẹo”.
“Sao không gọi ‘chíp chíp’ nữa?” Đường Nguyệt nhấc cục trắng nhỏ lên nhìn, tai thỏ cụp xuống, đôi mắt tròn vo như thân hình, trông cực kỳ lanh lợi. Mũi và miệng đều bị lông trắng mịn che khuất.
“Ngọe ngọe?” Hiển nhiên chẳng hiểu cô đang nói gì.
Đường Nguyệt sững người trong vòng tay ấm áp của cha. Đây chính là vòng tay của cha sao? Mang lại cảm giác an toàn...
“Ba, con về rồi.” Đường Nguyệt vỗ nhẹ lên vai cha.
Đường Sơn Minh nghẹn ngào, “Lần này có thể ở nhà lâu chút không?” Giọng ông đầy cầu khẩn.
Nghe vậy lòng Đường Nguyệt chùng xuống, “Lần này con sẽ ở lâu.” Cô nói thật.
Nhưng hai vợ chồng lại tưởng cô chỉ đang dỗ họ, vừa buồn lòng lại không muốn tạo áp lực cho con.
Cô cùng ba mẹ ăn sáng, ăn khá nhiều nhưng không dám quá đà kẻo dọa ba mẹ nguyên chủ nên chỉ ăn lưng bụng.
Đường Sơn Minh thấy con ăn ngon thì vui mừng, con cái ăn được luôn là niềm an ủi lớn nhất của cha mẹ.
Cục trắng nhỏ trong lòng Đường Nguyệt cứ đòi chui ra mấy lần, bị cô giữ lại, rồi cô lấy hai cái bánh bao nói sẽ vừa đi xe vừa ăn. Tô Uyển Tình đành dặn tài xế chạy chậm chút.
Cô lén cho cục trắng nhỏ ăn bánh bao trên xe, nó ăn rất hăng, còn cô thì nhìn ra cửa sổ, đâu đâu cũng là nhà cao tầng, người qua lại tấp nập — còn ở tận thế, người qua lại chính là thây ma...
Đây là lần đầu tiên cô thấy xã hội loài người bình thường, lòng khẽ gợn sóng. Một niềm hy vọng mơ hồ trào dâng khiến tâm trạng cô trở nên vui vẻ.
Đến bệnh viện rồi. Ở tận thế, cô từng vào bệnh viện, nơi đó tràn ngập zombie, tiếng gào khóc tuyệt vọng, xác chết, máu me khắp nơi.
Nhưng bệnh viện trước mắt cô bây giờ lại đông đúc người sống. Những người lướt qua bên cạnh đều còn sống... Hiện tại thật tốt biết bao.
Thu hồi tâm trí, dưới sự dẫn đường của tài xế, Đường Nguyệt đi đến trước cửa một phòng bệnh. Khi cô đẩy cửa bước vào, một người đàn ông trung niên đang nằm trên giường bệnh, vừa nhìn thấy Đường Nguyệt liền tinh thần hẳn lên.
“Tiểu Nguyệt! Con về sao không nói trước với bác một tiếng?” Nếu không phải chân đang bó bột, chắc Đường Phất Phong đã chạy tới ôm chầm lấy cô giống như ba cô rồi.
“Bác ơi, bác có thấy chỗ nào không thoải mái không ạ?” Đường Nguyệt mỉm cười đi đến trước giường bệnh. Trong ký ức của thân thể nguyên chủ, người bác này tính cách rất tốt, lại đối xử rất tốt với nguyên chủ. Chỉ tiếc rằng sau khi ba mẹ nguyên chủ mất, ông bị cú sốc quá lớn, chẳng bao lâu sau uống rượu say rồi nhảy hồ tự tử.
Một người tốt như vậy, Đường Nguyệt nhất định phải bảo vệ cho bằng được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
