Lý Hạo gật gù, nhưng trong lòng vẫn khó hiểu – vì sao Huyễn Linh Thú lại nhận một người bình thường làm chủ?
Phượng Khinh Vũ không nói thêm gì, Đường Nguyệt liếc nhìn phản diện một cái, theo bản năng lại xoa xoa bụng mềm của sinh vật trắng nhỏ trong lòng. Nó phát ra tiếng kêu dễ chịu.
Hệ thống cũng không hiểu nổi, đến nó còn chưa làm rõ được tình huống này. Thông thường, ma thú trung cấp không thể nhận pháp sư dưới trung cấp làm chủ. Pháp sư cao cấp còn có thể, nhưng ký chủ của nó là một người chưa thức tỉnh phép thuật cơ bản… Khoảng cách đó không phải nhỏ đâu.
Chính Đường Nguyệt cũng trong trạng thái mơ màng, bị nhận chủ mà không hiểu đầu đuôi ra sao, đầu óc ong ong.
Lý Hạo với tâm trạng bị “sốc tận óc” tiếp tục lái xe trở lại đường cái. Quãng đường còn lại không gặp phải chuyện kỳ quái nào nữa, thuận lợi tiến vào thành phố M.
“Cảm ơn các anh nhiều lắm. Để tôi trả tiền xe.” – Đường Nguyệt lấy từ trong áo ra một chiếc ví vải.
Lý Hạo vội vàng xua tay: “Không cần đâu, không cần. Nếu cô thật sự muốn cảm ơn thì… hay là thêm bạn bè WeChat đi, làm quen chút?” – Không biết cô ấy có từ chối không?
Đường Nguyệt không do dự gì, sau khi kết bạn với Lý Hạo thì vẫy tay chào tạm biệt hai người. Suốt cả quá trình, phản diện Phượng Khinh Vũ cũng chẳng thèm liếc cô thêm một lần.
Đáng yêu đến mức muốn cắn một cái! Đây thật sự là ma thú trung cấp ư? Rất khó tin sinh vật đáng yêu thế này lại là ma thú trung cấp.
Cô vội nhét nó vào trong áo, tạm thời đừng để cha mẹ nguyên chủ phát hiện – chủ yếu sợ họ bị dọa sợ.
Cô rẽ vòng đi vào cửa chính của biệt thự. Một người phụ nữ mặc váy liền thân, bảo dưỡng kỹ lưỡng, đang đứng ngoài cửa nhìn quanh ngóng trông như đang chờ ai.
Người phụ nữ đó vừa thấy bóng dáng Đường Nguyệt liền mừng rỡ chạy tới ôm chầm lấy cô, cái ôm ấm áp khiến Đường Nguyệt khựng lại.
“Con gái ngoan, sao con gầy đi thế này rồi?” – Tô Uyển Tình đầy vẻ đau lòng, nâng khuôn mặt nhỏ của con gái lên, nước mắt suýt rơi ra.
Một luồng tình thân chân thành khiến mắt Đường Nguyệt hơi cay xè: “Mẹ, con về rồi.”
“Con về là tốt rồi, về là tốt rồi.” – Tô Uyển Tình cảm khái con gái lớn hơn nhiều rồi, trong lòng vui mừng xen lẫn xúc động, không biết lần này con bé sẽ ở lại mấy ngày.
“Mẹ, ba con đâu rồi?” – Đường Nguyệt nhìn quanh sau lưng mẹ mà không thấy bóng dáng người cha.
Tô Uyển Tình lau nước mắt: “Ông ấy vừa bị gọi đến khu vực Phục Sơn rồi.”
Khu vực Phục Sơn là nơi nào? Thấy con gái không hiểu, Tô Uyển Tình vừa dắt cô vào nhà vừa kể rõ tình hình khu vực Phục Sơn.
“Chú con mấy năm trước bị lừa khi đầu tư, tốn nhiều tiền mua một khu đất ở Phục Sơn, không những không thể khai thác mà ngay cả người cũng không thể lui tới.” – Họ sợ con lo lắng nên không nói, giờ e là cũng không giấu được nữa.
Nói đến đây, Tô Uyển Tình mới đóng cửa lại rồi tiếp tục: “Gần đây khu vực Phục Sơn liên tục xảy ra chuyện, ngay cả người của bộ phận trừ ma cũng đã tới, nhưng vẫn chưa tìm ra nguyên nhân.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)