Đường Nguyệt nhắm mắt lại, khí tức quanh người chợt trở nên sắc bén, gió nổi lên cuốn bay tóc và vạt áo cô, tinh thần lực tỏa ra khắp trăm dặm xung quanh.
Chỉ vài giây sau, cô mở mắt, khí tức sắc bén biến mất, trong phạm vi hơn mười cây số có một ngôi làng, và một chiếc xe hơi đang từ từ chạy về phía cô.
Vận khí cũng không tệ, chưa tới mười phút chắc sẽ thấy xe. Không biết chủ xe có chịu cho cô đi nhờ không, đành chờ xem đã.
【Ký chủ, cô định “lạt mềm buộc chặt” sao?】Hệ thống yếu ớt lên tiếng hỏi Đường Nguyệt, nó không hiểu rốt cuộc cô đang nghĩ gì. Có lẽ “lạt mềm buộc chặt” cũng là một cách không tồi?
“Lạt mềm buộc chặt? Bọn họ cũng xứng à?” Đường Nguyệt thẳng thừng dập tắt ảo tưởng của hệ thống.
Hệ thống: “...” Vậy cô định làm gì??
“Không sao cả.” Đường Nguyệt chẳng buồn cãi với nó, càng không muốn chứng minh điều gì.
Hệ thống: “...” Mệt mỏi quá... Có ai hiểu được tấm lòng của nó không!
Đường Nguyệt chẳng thèm để ý đến hệ thống đang tự kỷ, khi dùng tinh thần lực dò xét, cô đã phát hiện khá nhiều “sinh vật không rõ”, chắc là ma thú hoặc quỷ ảnh của thế giới này.
Tuy nhiên gần cô hiện giờ không có ma thú hay quỷ ảnh nào, có lẽ là vì cô vẫn còn đang ở chân núi của Thương Nguyệt môn.
Còn chưa kịp nghĩ nhiều, một chiếc xe địa hình màu đen từ phía xa trên con đường lớn chầm chậm chạy đến chỗ Đường Nguyệt. Tốc độ xe không nhanh cũng không chậm.
Trong xe có hai người đàn ông. Người đang lái xe có vẻ mặt không mấy dễ chịu:
"Nhà ông nội cậu đúng là xa xôi hẻo lánh thật đấy, cách thành phố M hơn năm tiếng lái xe, đi cả đoạn đường này tôi phát sợ luôn."
Người ngồi ghế phụ có mái tóc dài bay nhẹ trong gió, đôi đồng tử như pha lê lại ánh lên màu đỏ, khiến gương mặt tuấn tú thanh tú càng mang theo chút tà khí.
"Tôi lần này thật sự là hy sinh lớn rồi, lúc nãy suýt chút nữa là hồn vía lên mây luôn." Dù biết có Phượng Khinh Vũ ở đây thì sẽ không sao, nhưng dọa người thật! Lý Hạo sợ đến mức tim suýt ngừng đập.
Phượng Khinh Vũ vẫn trầm mặc nhìn ra ngoài cửa xe, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Lý Hạo vừa định nói gì đó, thì bỗng liếc thấy ven đường phía trước có một người phụ nữ mặc áo trắng đang đứng...
"Má ơi!!!" Lại nữa!?
Lý Hạo suýt đạp mạnh chân ga mà phóng thẳng qua. Tim anh ta không chịu nổi thêm lần nào nữa đâu!
Đường Nguyệt nhìn chiếc xe duy nhất giữa vùng hoang vắng, bất kể người ta có tăng tốc hay không, cô lập tức giơ tay ra hiệu muốn đón xe. Nhưng dường như tài xế bị cô dọa sợ, chiếc xe vèo một cái lao đến, gió do tốc độ xe tạo ra thổi bay vạt áo cô.
Thật tiếc, có vẻ không được đi nhờ rồi. Cô chuẩn bị bước đi, định cuốc bộ đến ngôi làng cách đó mười cây số thì—chiếc xe phía trước đột ngột phanh gấp lại.
"Dừng xe." Phượng Khinh Vũ hiếm khi mở miệng, nhưng lại khiến Lý Hạo giật nảy mình.
Không còn cách nào khác, Lý Hạo buộc phải dừng xe, không dám nhìn vào kính chiếu hậu. Ở vùng hoang vu thế này thì lấy đâu ra dân làng, huống chi lại là một cô gái mặc đồ trắng...
"Cậu... mau xuống giải quyết đi, tôi đợi trong xe!" Lý Hạo thậm chí còn không dám mở mắt, nhắm tịt lại.
Phượng Khinh Vũ liếc nhìn vẻ nhát gan của anh ta, "Là nữ đệ tử của môn phái Thương Nguyệt, con người."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
