Mười hai giờ năm mươi phút chiều.
Một tia chớp to lớn hơn hẳn mọi khi xẹt qua tâm trí Lâm Sở, ngay sau đó vòng xoáy liền xuất hiện. Trong lòng cô thầm vui mừng, xem ra suy đoán của bản thân hoàn toàn chính xác.
Số bắp cải trắng mà thần nữ ban xuống đã được phân phát xong xuôi từ hôm qua. Cát Nhĩ Đan giữ lại tám ngàn cân cho lãnh địa của ông ta, cống nạp cho đại hãn của bộ lạc một ngàn cân, phần còn lại giao hết cho ba người bọn Ba Đồ chia nhau.
Dưới sự nỗ lực của mấy người Ba Đồ, chỉ trong vòng một đêm, toàn bộ người dân của bộ lạc Chuẩn Khắc Nhĩ đều biết cậu con trai út của Cát Nhĩ Đan có thể triệu hồi thần Thổ Địa. Chuyện này một lần nữa làm kinh động đến Tát Mãn đại nhân.
Nghe nói Tát Mãn đại nhân vô cùng tức giận, đã sai người truyền lời muốn gọi cậu đến hỏi chuyện. Vì cớ này, A Mộc Nhĩ vô cùng buồn phiền.
Năng lực của gia tộc Tát Mãn trong bộ lạc đều là ân huệ do tổ tiên và thần linh ban tặng. Thông qua đó, họ có thể giao tiếp với bề trên để nhận lấy chỉ thị và thần dụ. Chức vị Tát Mãn đại nhân qua các đời đều rất được tôn sùng, mà vị đại nhân đương nhiệm lại càng xuất chúng hơn cả.
Ông ta không những xuất thân từ gia tộc Tát Mãn lâu đời, mà bẩm sinh đã sở hữu tố chất thông linh cao siêu. Thế nên ngay từ thời trẻ, ông ta đã nhận được sự kính trọng của toàn thể người dân trong bộ lạc.
Nhất là sau nhiều lần ông ta giải mã thần dụ, giúp bộ lạc tránh khỏi tai ương thì sự kính trọng của mọi người dần chuyển thành nỗi khiếp sợ. Bởi vì lần trước cậu tự ý tế lễ triệu hồi thần Thổ Địa, Tát Mãn đại nhân vốn đã rất bất mãn.
Lần này ông ta cố ý gọi cậu qua đó, cũng chẳng biết chuyện sẽ thành ra thế nào.
A Mộc Nhĩ lại thở dài thườn thượt. Cậu chỉ mong Tát Mãn đại nhân đừng vì mình mà trút giận lên a ba.
Dẫu sao hậu quả khi chọc giận một vị Tát Mãn đại nhân cũng vô cùng nghiêm trọng, cho dù a ba của cậu là đại quý tộc thì e rằng cũng khó lòng gánh vác nổi. Nghĩ tới nghĩ lui, cậu vẫn thấy thần nữ là tốt nhất.
Thần nữ không chỉ nhân từ mà lại còn vô cùng gần gũi.
Đúng rồi!
Hay là lát nữa cậu thử thỉnh cầu thần nữ xem ngài có bằng lòng gặp Tát Mãn đại nhân một lần không. A Mộc Nhĩ tin chắc rằng, chỉ cần Tát Mãn đại nhân gặp được thần nữ thì mọi nghi ngờ đều sẽ tan biến.
Chỉ là mỗi lần thần nữ giáng lâm đều cố định tại bãi cỏ này, hơn nữa ngài ấy chỉ nán lại nửa ngày. Vậy nên cậu phải đi mời Tát Mãn đại nhân đến đây từ sớm mới được. Vừa nghĩ đến đây, cậu đã háo hức muốn gặp thần nữ ngay lập tức.
Đúng như cậu mong đợi, Lâm Sở đang lái chiếc xe đạp điện chầm chậm xuất hiện.
Nặc Hải đã vui sướng lao vọt tới.
Nó ngửi thấy một mùi hương thơm ngào ngạt, chính là loại quả giòn tan mọng nước hôm trước, kèm theo đó là những khối pho mát thần kỳ vừa mềm vừa thơm. Nhìn con chó đen to lớn đang chạy tới mức hai tai vểnh lên, miệng há hốc, Lâm Sở không nhịn được mà bật cười.
"Nặc Hải!"
Cô đã học được cách gọi cái tên này. Nghe thấy tên mình, con chó đen càng thêm phấn khích, nó cứ chạy quanh chiếc xe đạp điện theo hình chữ "Z".
Nhìn Nặc Hải dễ dàng chọc cho thần nữ vui vẻ, trong lòng A Mộc Nhĩ bỗng dâng lên một tia hâm mộ.
Thế nhưng cậu đâu phải loại chó ngốc nghếch chẳng hiểu chuyện đời như nó. Cậu lập tức bước tới, cung kính hành lễ với Lâm Sở trước rồi mới cất lời.
"Thần nữ, hôm nay con trâu sắt nghỉ ngơi rồi sao?"
Không thấy con trâu sắt ngày hôm qua đâu, A Mộc Nhĩ thoáng chút thất vọng. Xúc cảm rắn chắc khi sờ vào nó hôm qua vẫn còn in đậm trong tâm trí cậu.
Cậu vốn định làm thân với con trâu sắt đó để được vuốt ve nó thêm vài lần nữa. Lâm Sở khó khăn lắm mới hiểu được ý cậu, bèn giải thích rằng hôm nay hàng hóa không nhiều nên chẳng cần dùng đến xe tải.
"Xe tải."
A Mộc Nhĩ lẩm bẩm. Một cái tên nghe thật bí ẩn và cuốn hút làm sao.
"Đúng rồi, những thứ này cho cậu."
Lâm Sở chỉ vào đống đồ phía sau xe. A Mộc Nhĩ chạy qua nhìn thử, hai mắt lập tức sáng rực lên.
"Cho tôi ư?"
Cậu chỉ tay vào mũi mình.
"Đúng vậy, không cần lấy đồ ra đổi đâu."
Rau củ quả sau xe tỏa ra hương thơm ngát, A Mộc Nhĩ tò mò ghé sát lại thì phát hiện ra có rất nhiều loại cậu chưa từng thấy bao giờ. Cậu cầm một nắm đậu đũa lên rồi hỏi.
"Thần nữ, đây là cái gì vậy?"
Lâm Sở sớm đã có sự chuẩn bị. Cô mở điện thoại di động lên, tìm những bức ảnh đã lưu sẵn từ trước để giải thích cặn kẽ từng món cho cậu nghe.
Đây là lần đầu tiên A Mộc Nhĩ nhìn thấy một chiếc hộp nhỏ thần kỳ đến vậy, hình ảnh bên trong không chỉ giống y như thật mà còn có thể phóng to thu nhỏ tùy ý. Sau khi giới thiệu xong xuôi đống rau củ đó, Lâm Sở bảo A Mộc Nhĩ dỡ toàn bộ hàng xuống, sau đó cô lấy miếng phô mai mà cậu tặng lúc trước ra.
"Chỗ các cậu có nhiều thứ này không?"
Theo lẽ thường, phô mai là món ăn rất phổ biến trên thảo nguyên. Các dân tộc du mục thường dùng sữa bò hoặc sữa cừu để tự làm loại chế phẩm này.
Thế nhưng ngôn ngữ ở đây lại không hề giống bất kỳ dân tộc du mục nào mà Lâm Sở từng tìm hiểu trên mạng, vậy nên cô vẫn quyết định hỏi lại cho chắc.
Thấy thần nữ lấy miếng phô mai yêu thích của mình ra, A Mộc Nhĩ còn tưởng ngài ấy cũng thích món này. Cậu vội vàng móc hai miếng phô mai trong túi lương khô dắt bên người ra, hai tay cung kính dâng lên cho cô.
Lâm Sở lắc đầu, cô mở ảnh một hang động ủ phô mai ra cho cậu xem.
"Ồ! Chúng tôi cũng có hang động bảo quản giống hệt thế này."
A Mộc Nhĩ gật gật đầu.
Nhận được câu trả lời chắc nịch, Lâm Sở mừng rỡ vô cùng. Ngoài cừu và dược liệu ra, xem chừng cô lại có thể mở rộng thêm mặt hàng kinh doanh mới rồi.
"Tôi muốn dùng hàng hóa đổi lấy cừu và phô mai của các cậu, chỗ các cậu còn thiếu thứ gì, lần sau tôi sẽ mang tới."
Dựa vào vài từ vựng đơn giản vừa học được, Lâm Sở khó khăn lắm mới chắp vá xong câu nói này. Vừa nghe thần nữ dò hỏi, A Mộc Nhĩ lập tức kể tuốt tuột những thứ mà trên thảo nguyên đang thiếu hụt ra.
"Lương thực! Muối! Vải vóc! Nếu có thêm trà thì chẳng còn gì tuyệt bằng."
Cậu cũng biết bản thân mình hơi tham lam, nhưng nhỡ đâu thần nữ đồng ý thì sao?
"Lương thực, muối, vải vóc, trà ư?"
Lâm Sở lặp lại một lần, cô không rõ những thứ này rốt cuộc là gì. Thấy vậy, A Mộc Nhĩ liền cuống cuồng gãi tai, cuối cùng cậu đành phải khoa chân múa tay một hồi mới khiến thần nữ hiểu được ý mình.
"Ồ, tôi hiểu rồi."
Nói đến đây, Lâm Sở sực nhớ tới mấy trăm gói thuốc mình mua ở Bảo Khánh Đường. Do lần này trên xe có chở đậu phụ nên cô không dám chất hàng lên cao.
Nhưng mà…
Lâm Sở lấy ba túi trà túi lọc nhỏ nhắn từ trong chiếc túi vải xách tay ra, sau đó thả chúng vào một chiếc bình giữ nhiệt cỡ lớn. Dòng nước sôi trong vắt vừa chạm vào túi lọc liền chuyển màu ngay tức khắc.
Trà ngâm càng lâu, màu nước lại càng đậm. A Mộc Nhĩ dán mắt vào bình nước kia, cổ họng khẽ nuốt nước bọt cái ực.
"Nếm thử xem."
Lâm Sở rót một cốc nước rồi đưa cho cậu. Thứ cô pha chính là trà hoa cúc đậu xanh uống ở Bảo Khánh Đường ngày hôm qua, mùi vị thơm ngát vô cùng.
Bị mùi hương kia dẫn dụ đến mức quên cả thân phận của thần nữ, A Mộc Nhĩ vội vàng cầm lấy. Cậu cẩn thận nhấp một ngụm, hai mắt liền sáng rực lên.
Mùi hương này vốn dĩ đã rất thơm, khi vừa trôi xuống họng lại càng thêm nồng đậm. Không chỉ vậy, cùng với hương thơm ngát lan tỏa, trong khoang miệng cậu bỗng xuất hiện một vị the mát của thảo mộc.
"Đây là trà sao?"
A Mộc Nhĩ chậm rãi uống cạn một cốc, cậu dè dặt cất tiếng hỏi. Thứ này khác biệt hoàn toàn so với loại trà mà cậu từng uống trước đây.
"Đúng vậy, đây là trà giải nhiệt."
Lâm Sở rành mạch đáp lời.
"Thần nữ! Xin ngài hãy ban cho tôi loại lá trà thần kỳ này đi!"
A Mộc Nhĩ nắm chặt chiếc cốc không chịu buông. Có món đồ này, cộng thêm số bắp cải trắng và muối ăn lần trước, ít nhất cũng đủ để chứng minh thần nữ không phải là kẻ lừa gạt hay có mưu đồ xấu.
Bởi làm gì có ai mang nhiều đồ quý giá như vậy ra để lừa bọn họ cơ chứ? Hơn nữa thần nữ hoàn toàn không cần ngựa, chắc chắn ngài ấy không phải là gian tế do bên Linh Sơn phái tới.
Nhìn bộ dạng kia của cậu, Lâm Sở biết ngay phi vụ bán trà này đã thành công trót lọt. Cô lại lôi ba hộp trà với ba mùi vị khác nhau từ trong túi ra, chỉ tay về phía đàn cừu cách đó không xa, sau đó giơ ngón tay ra hiệu số "một".
"Một hộp trà đổi lấy một con cừu."
Mức giá này vừa làm nổi bật sự quý giá của lá trà, lại không đến mức bị chê là quá tham lam. Dẫu sao cứ đè đầu một tên đại gia ra mà vặt lông mãi, bản thân cô cũng thấy hơi chột dạ.
Lâm Sở vô cùng mãn nguyện dắt ba con cừu lên xe, còn A Mộc Nhĩ thì sụt sùi nước mắt ôm chặt mấy túi trà. Suốt khoảng thời gian sau đó, Lâm Sở tiếp tục học ngôn ngữ thảo nguyên cùng A Mộc Nhĩ.
Đợi đến lúc ngót nghét hết giờ, cô liền chở cừu xuyên qua cánh cửa thần kỳ để trở về nhà kho. Vừa chạm chân xuống đất, cô mở chiếc điện thoại vốn đang tắt nguồn lên, lập tức nhìn thấy một loạt cuộc gọi nhỡ với mã vùng ở thành phố Kinh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

