Chiếc xe tải chầm chậm bị Cánh cửa thần kỳ nuốt chửng. Lâm Sở nhạy bén nhận ra thời gian cánh cửa mở ra lần này đã kéo dài hơn hẳn lần trước.
Cô mở choàng mắt, muốn nhìn rõ sự thay đổi chung quanh. Thế nhưng trong đầu bỗng truyền đến một cơn đau nhức, tiếp đó là cảm giác xóc nảy dội lên từ bên dưới.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, bánh xe chạm vào bãi cỏ mềm mại. Toàn bộ thân xe lún xuống vài tấc, tốc độ trượt đi cũng ngày càng chậm dần.
Mà ở cách đầu xe không xa, A Mộc Nhĩ đang há hốc miệng, trố mắt đứng nhìn.
Thấy cậu cứ đứng ngây ra đó, không nhúc nhích tẹo nào.
Mắt thấy sắp tông trúng người, Lâm Sở vội vàng đạp phanh.
Cuối cùng, sau một hồi thao tác luống cuống, ngay tích tắc trước khi đâm sầm vào người nọ, chiếc xe tải nhỏ vang lên một tiếng "két" chói tai rồi cũng chịu sững lại.
Sau lưng cô đã ướt đẫm mồ hôi.
Cô suýt chút nữa là tông chết người rồi.
Vậy mà người suýt bị tông bay là A Mộc Nhĩ lại chẳng hề có chút tự giác nào. Cậu trố to hai mắt, kích động lao về phía chiếc xe tải.
“Thần nữ, đây là xe kéo mới của ngài sao?”
Lâm Sở bước từ trên xe xuống, liền nhìn thấy A Mộc Nhĩ đang đu bám trên nắp capô. Cậu dịu dàng vuốt ve chiếc xe, khiến cô thật sự cạn lời.
Quả nhiên, bất kể ở thời đại nào, bất kể đàn ông thuộc chủng tộc nào, đều có chung một niềm si mê mãnh liệt với xe cộ.
Cô dứt khoát đứng sang bên cạnh, hào phóng để mặc cho cậu đi sờ khắp cả chiếc xe.
Đợi người nọ sờ soạng ước chừng mười phút sau, Lâm Sở mới gõ gõ lên lớp tôn vỏ xe.
“Còn cần bắp cải nữa không?”
Bắp cải sao?
A Mộc Nhĩ cuối cùng cũng hoàn hồn. Cậu lưu luyến không nỡ dời ánh mắt khỏi chiếc xe tải.
Hôm qua cậu mới nghe Thần nữ nhắc tới từ này, biết đó chính là bắp cải trắng mà bọn họ đang cần.
“Cần ạ!”
Cậu gật đầu như giã tỏi.
Lâm Sở ra hiệu cho cậu lùi về sau, tiếp đó kéo tấm bạt che mưa phủ phía sau thùng xe xuống.
“A!”
A Mộc Nhĩ hít ngược một ngụm khí lạnh.
Nhiều bắp cải trắng quá, chất đầy ắp cả một chiếc xe, nhìn y hệt như một ngọn đồi nhỏ vậy.
Chỗ này phải có bao nhiêu chứ!
Nếu ngày nào cũng ăn, ngần này đủ để tất cả mọi người trong bộ lạc của họ ăn ròng rã một tháng trời!
Nếu mang đi thái sợi rồi phơi khô, mùa đông năm nay bọn họ sẽ không lo thiếu rau xanh để ăn nữa.
“Thần nữ, những thứ này đều là ngài ban cho chúng tôi sao?”
Đôi mắt A Mộc Nhĩ sáng lấp lánh, dáng vẻ lúc này giống hệt con chó đen to tướng đang đứng sát bên hông cậu.
Lâm Sở đại khái nghe hiểu được vài từ, bèn gật đầu.
“Đều cho các cậu cả đấy.”
Nhận được cái gật đầu khẳng định, A Mộc Nhĩ kích động xoay vòng vòng tại chỗ rồi reo hò ầm ĩ. Ngay sau đó, nhìn đống rau cỏ nhiều nhường này, cậu lại cảm thấy hơi làm khó.
Nhiều bắp cải trắng như vậy, cho dù có Thần nữ giúp sức, e là mất nửa ngày trời cũng chẳng dỡ hết được.
Huống hồ với thân phận là một người hầu trung thành, sao cậu có thể để Thần nữ phải chịu mệt nhọc cơ chứ?
“Thần nữ, tôi có thể gọi những người khác tới giúp một tay không?”
Lần trước bọn họ lập đàn tế lễ cũng chẳng thỉnh được Thần nữ giáng trần. A Mộc Nhĩ có lý do để nghi ngờ, Thần nữ hoàn toàn không muốn gặp mặt bất kỳ ai khác ngoại trừ cậu.
Mặc dù nhận thức này khiến cậu thầm vui vẻ trong lòng, nhưng cậu vẫn mong mọi người đều được diện kiến Thần nữ.
Thế nhưng Lâm Sở đang bận rộn dọn đồ, căn bản chẳng hề chú ý tới thái độ dè dặt, cẩn trọng của cậu.
Bởi vì hàng hóa vận chuyển là rau củ dễ bị dập nát, Lâm Sở không tìm loại xe ben có thùng lật, mà thuê một chiếc xe tải thùng lửng thông thường.
Nếu là ở quê nhà của cô, loại xe tải này thường dỡ hàng bằng xe nâng hoặc băng chuyền.
Thế nhưng giữa chốn thảo nguyên bao la này lại chẳng có thứ gì cả.
À không, có một người, một con cừu và một con chó.
Nhưng thế thì được tích sự gì chứ? Cừu với chó có thể phụ giúp dỡ hàng chắc?
Cũng may cô đã có sự chuẩn bị từ trước.
“A Mộc Nhĩ, cậu qua đây.”
Nghe thấy tên mình, A Mộc Nhĩ giật thót người.
Lẽ nào thỉnh cầu vừa rồi của cậu đã mạo phạm đến Thần nữ rồi sao?
Cậu chậm rãi tiến lên phía trước. Ngay sau đó liền nhìn thấy Thần nữ đang lấy một tấm ván dài và nhẵn thín từ trên chiếc xe trâu sắt lớn - đây là cái tên cậu tự đặt cho chiếc xe tải - bước xuống.
“Đỡ lấy này.”
Làm theo chỉ thị, A Mộc Nhĩ kẹp một đầu của tấm ván trượt vào đuôi thùng xe, để ván trượt dốc xuống bãi cỏ mềm.
Vừa đặt ván trượt xong, cậu liền nhìn thấy Thần nữ đứng trên xe, đem bắp cải trắng đựng trong một chiếc thùng kỳ lạ, đẩy lên tấm ván dài, cứ thế nương theo mặt ván mà trượt xuống.
“Xoẹt.”
Một giỏ rau hạ cánh xuống đất vô cùng vững vàng.
A Mộc Nhĩ nào đã từng được chứng kiến phương pháp tài tình, khéo léo tới nhường này. Hai mắt cậu lại trố to ra.
Nhìn thấy cậu thiếu niên với vẻ mặt ngốc nghếch hệt như con chó lớn đang đứng đờ đẫn tại chỗ với đầy bụng nghi vấn, Lâm Sở bất lực vẫy tay.
“A Mộc Nhĩ, cậu đi tìm vài người tới giúp một tay đi.”
Dù có ván trượt trợ lực, nhưng một người bên trên dỡ hàng, một người bên dưới đẩy ván, thì một xe rau to đùng thế này không biết đến kiếp nào mới dỡ xong.
Cho dù cô không sợ khổ chẳng sợ mệt, nhưng Cánh cửa thần kỳ lại có giới hạn thời gian. Cô vất vả lắm mới lái được xe tới đây, hoàn toàn không muốn lãng phí cơ hội này.
Trải qua một hồi giao tiếp, A Mộc Nhĩ cũng hiểu được ý của Thần nữ.
Không ngờ Thần nữ lại chấp nhận thỉnh cầu của cậu. Cậu thật sự quá đỗi cảm động.
Chỉ thấy A Mộc Nhĩ huýt sáo một tiếng, con chó đen liền hớn hở chạy lon ton tới. Sau khi cậu xì xồ một hồi, con chó đen phấn khích vắt chân lên cổ, phóng như bay về một hướng.
Hơn mười phút sau, Lâm Sở cùng A Mộc Nhĩ dỡ được khoảng chừng hai mươi thùng rau củ, bỗng một tràng tiếng vó ngựa văng vẳng vọng lại từ nơi xa.
Lâm Sở đứng trên xe, thẳng lưng phóng tầm mắt nhìn ra xa, chợt phát hiện có năm thớt ngựa chiến đang phi nước đại lao về phía bọn họ.
Chạy theo sau lưng năm thớt ngựa là một con chó đen đang cắm cúi nhảy nhót. Xem ra những người này chính là đám người giúp việc mà A Mộc Nhĩ gọi tới.
Theo khoảng cách ngày một rút ngắn, Lâm Sở cũng nhìn rõ bóng dáng những người cưỡi trên lưng ngựa.
Ngồi trên thớt ngựa chiến lông trắng dẫn đầu là một người đàn ông trung niên vạm vỡ, cao lớn.
Bộ quần áo khoác lên người ông ta trông chẳng khác nào một mảnh vải bọc quanh tòa tháp sắt, có thể bung rách bất cứ lúc nào.
Bốn con ngựa phía sau chở ba người đàn ông trung niên xấp xỉ tuổi ông ta, ai nấy đều mang dáng vẻ riêng biệt. Mà người tụt lại phía cuối là một người đàn ông trẻ tuổi.
Y phục của mấy người này vô cùng lộng lẫy. Trên đầu đội chiếc mũ nạm đầy châu báu, quanh cổ cũng đeo chi chít những chuỗi vòng cổ.
Dưới sự xóc nảy của lưng ngựa, vòng cổ đung đưa qua lại, những viên đá quý bên trên va chạm vào nhau, phát ra từng tràng âm thanh giòn giã.
Lâm Sở chợt thấy xót xa.
Đúng là xa hoa quá mức quy định mà.
“A ba! A ha!”
A Mộc Nhĩ cũng nhìn thấy đàn ngựa ở cách đó không xa. Cậu vội đứng dậy, vừa vui sướng nhảy cẫng lên vừa vẫy tay về phía mấy người kia.
Tại vị trí cách chiếc xe sắt kỳ lạ chừng mười mét, Cát Nhĩ Đan ghì chặt dây cương, buộc ngựa dừng lại.
Những người khác cũng thi nhau ghì dừng ngựa chiến đang cưỡi dưới thân. Tiếp đó, họ xoay người nhảy xuống ngựa, rảo bước đi về phía chiếc xe sắt, và ngay lập tức nhìn thấy "Thần nữ" đang đứng trên thùng xe.
Giống hệt như những lời A Mộc Nhĩ vừa nói, Thần nữ vô cùng giản dị. Cô khoác trên người bộ trang phục tối màu, trên thân cũng chẳng đeo bất kỳ món đồ trang sức tượng trưng cho thân phận nào.
Thế nhưng chiếc xe sắt khổng lồ dưới chân cô, lại khiến tất thảy mọi người bàng hoàng tới mức không thốt nên lời.
Chiếc xe này không hề có trâu ngựa kéo theo, thế nhưng Thần nữ lại có thể cưỡi nó, đây chẳng phải là thần lực thì còn có thể là thứ gì?
Huống hồ, trên xe và dưới đất còn chất đống bao nhiêu là bắp cải trắng thế kia.
A Lỗ Lạt sớm đã chẳng thể kiềm chế nổi sự kích động trong lòng mình.
Ông ta bước chân loạng choạng tiến lên phía trước vài bước, nhưng lại sợ kinh động đến Thần nữ, nên không dám tùy tiện dấn bước nữa.
Mấy người còn lại cũng có chung suy nghĩ như vậy.
Vậy là Lâm Sở lại nhận được năm cái dập đầu quỳ lạy đầy thành kính.
Cô khẽ giật giật khóe miệng, thật ra cũng đâu cần thiết phải hành lễ lớn tới nhường này.
Mặc dù nghe không hiểu cách xưng hô của A Mộc Nhĩ dành cho mình, nhưng chỉ nhìn vào thái độ của cậu đối với cô, e rằng vị khách hàng đại gia này đã xem cô như hiện thân của tín ngưỡng mê tín dị đoan nào đó rồi.
Lâm Sở cũng chẳng buồn giải thích.
Cánh cửa thần kỳ đưa cô đến một vùng đất hoàn toàn xa lạ, xung quanh toàn là những người đàn ông khỏe mạnh, tráng kiện. Cô chỉ là một người phụ nữ không có năng lực tự vệ, duy trì sự cảnh giác cũng chẳng phải chuyện gì tồi tệ.
Dẫu cho hiện tại mọi người trông có vẻ rất hòa thuận, êm ấm, thế nhưng tâm phòng người tuyệt đối không thể không có.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

