Khoảng mười phút sau, Lâm Sở rốt cuộc cũng xác nhận được bản thân không hề nằm mơ, mà là thật sự mang theo cả người lẫn xe xuất hiện ở cái nơi xa lạ này một cách đầy khó hiểu.
Cô tự kiểm tra cơ thể một lượt, phát hiện ngoại trừ cẳng tay dưới lớp áo cộc bị trầy xước chút đỉnh và bắp chân sưng đỏ một mảng ra thì không còn vấn đề gì đáng ngại.
Tiếp đó, cô chạy đến bên cạnh chiếc xe ba bánh nằm cách đó không xa, dùng sức đẩy chiếc xe đang lật nghiêng đứng thẳng dậy. Ngoại trừ phần ghi đông hơi bị vẹo ra thì mọi bộ phận khác của chiếc xe vẫn hoàn toàn bình thường.
Lâm Sở thở phào nhẹ nhõm.
Ngộ nhỡ cái nơi kỳ quái này có biến cố gì bất thường, hay đột nhiên nhảy ra mấy con xác sống các kiểu, cô vẫn có thể lái xe bỏ chạy.
Giữa lúc đầu óc đang suy nghĩ miên man, Lâm Sở bẻ lại cho thẳng cái ghi đông bị vẹo, rồi cặm cụi nhặt nhạnh toàn bộ những món đồ bị văng ra ngoài.
Cô vốn làm nghề bán hàng rong, ngày ngày rong ruổi khắp các ngõ ngách ở thị trấn quê nhà, nên đằng sau xe chất toàn là những món đồ ăn thức uống mộc mạc, bình dị.
Nào là đủ loại bánh quy mặn ngọt được nhập từ chợ đầu mối trên huyện vốn rất được người già ở nông thôn ưa chuộng, nào là các loại bánh ngọt xốp mềm, những chiếc bánh trung thu nhiều dầu, đậm muối, nặng đường cốt để lấp đầy dạ dày, rồi cả những món kẹo mút, cơm cháy cay nồng mà lũ trẻ con hay đuổi theo đòi mua.
Ngoài ra, trên xe còn có hai khay đậu khuôn do cô tự mang đậu nành nhà trồng đến xưởng nhờ người ta xay giùm.
Giờ đây, nửa khay đậu phụ ế nằm lăn lóc trong thùng xe ba bánh đã nát bét thành bã, còn nguyên một khay nằm phía dưới thì viền mép cũng bị ép cho biến dạng, chỉ còn sót lại phần lõi ở giữa là giữ được sự nguyên vẹn.
Số bánh quy, bánh ngọt còn lại chỉ hơi vỡ vụn chút xíu, không ảnh hưởng mấy. Đến lúc đó cô đem bán giảm giá, chắc chắn vẫn bán được.
Kiểm kê xong xuôi hàng hóa, cô ngẩng đầu nhìn quanh quất bốn phía.
May mà ngã xuống bãi cỏ này nên cả người và xe đều bình an vô sự, tổn thất về hàng hóa cũng chẳng đáng là bao.
Có điều, bãi cỏ này sao lại trông giống hệt bãi cỏ xẹt qua trong đầu cô ngay trước lúc ngã xe thế nhỉ!
Cô lập tức móc điện thoại ra mở ứng dụng chỉ đường, muốn xem xem rốt cuộc mình đang ở đâu.
Hả? Không có sóng. Lâm Sở nắm lấy tay lái, trong lòng chợt dâng lên sự mịt mờ, bất giác tự đặt ra ba câu hỏi lớn của cuộc đời.
Đó là… cừu ư?
Cô mừng rỡ trong lòng, vội vàng bẻ lái chạy về hướng đó.
Sau đó, cô nhìn thấy một bầy cừu đông đúc với bộ lông trắng muốt, bồng bềnh mềm mại y như những đám mây.
Ngay sau đó, một bóng dáng dũng mãnh, nhanh nhẹn lao vụt về phía chiếc xe điện của cô: "Gâu gâu gâu!"
Đó là một con chó đen to lớn hung dữ, một giống chó mà Lâm Sở chưa từng thấy bao giờ.
Chỉ trong chớp mắt, con chó đen đã phi đến trước mặt cô, bắt đầu chạy vòng quanh chiếc xe điện sủa nhặng xị.
Tiếng sủa oang oang cùng hàm răng nanh nhe ra của nó khiến Lâm Sở sởn gai ốc, không dám nhúc nhích dù chỉ là một cái chớp mắt.
Đúng lúc này, một tiếng huýt sáo lanh lảnh vang lên từ phía bầy cừu, tiếp theo là tiếng quát the thé mang đậm khẩu âm vùng miền lạ lẫm của một cậu thiếu niên.
Lâm Sở nghe không hiểu, nhưng con chó đen thì lại hiểu.
Nó ngừng việc sủa về phía cô, thế nhưng vẫn chồm hổm bên cạnh, đưa mắt gườm gườm nhìn cô đầy vẻ thù địch.
Lâm Sở ngước mắt nhìn lại, chỉ thấy ở đằng xa xa, một cây "thông Noel" sặc sỡ sắc màu đang phi như bay về phía này.
Chờ đến khi tới gần, Lâm Sở mới nhìn rõ cây "thông Noel" kia hóa ra là một cậu thiếu niên.
Cậu ta đội một chiếc mũ cao nghều khoa trương, mái tóc dài dưới mũ được tết thành mười mấy bím tóc nhỏ, trên mỗi bím tóc còn buộc thêm dải vải ngũ sắc, treo lủng lẳng những chiếc chuông con.
Theo mỗi bước chân của cậu thiếu niên, những bím tóc đung đưa, tiếng chuông đồng thi nhau rung lên leng keng.
Thật là một cậu thiếu niên kỳ quái.
Lối ăn mặc này thoạt nhìn hơi giống những người dân du mục trên thảo nguyên từng chiếu trên tivi, nhưng ngẫm lại thì lại thấy không giống cho lắm. Lâm Sở âm thầm nắm chặt con dao nhỏ chuyên dùng để cắt đậu phụ, bắt đầu nâng cao cảnh giác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
