A Mộc Nhĩ cưỡi trên lưng con tuấn mã của mình, thong dong đi về phía lều Mông Cổ.
Những người dân du mục đi ngang qua nhìn thấy cậu đều cung kính cất tiếng chào hỏi, sau đó lại tụm năm tụm ba xì xào bàn tán với nhau.
"A Mộc Nhĩ bị làm sao thế, cưỡi ngựa mà còn ẽo ợt hơn cả con gái vậy?"
"Không biết nữa, chẳng lẽ đó là kiểu cưỡi ngựa mới của giới quý tộc sao."
Nghe thấy thế, A Mộc Nhĩ chẳng mảy may để tâm chút nào. Cậu nhẹ nhàng vuốt ve tấm chăn lông mềm mại đang bọc "pho mát thần kỳ" và dưa chuột, tâm trạng kích động đến mức cứ như sắp bay lên tận trời xanh.
Cậu xoay người nhảy xuống ngựa, cẩn thận ôm mớ đồ vật trên tay rồi rảo bước chạy thẳng vào lều của a ba, miệng còn lớn tiếng gọi to:
"A ba, a ba, xem con mang thứ gì về này!"
Thế nhưng, ngay khi cậu vừa hất tung tấm rèm cửa bước vào, âm thanh lập tức nghẹn ứ nơi cổ họng.
Chỉ thấy bên trong đang có một nhóm tráng hán ngồi quây thành vòng tròn, tất cả đều đang dùng ánh mắt sáng rực chăm chú nhìn cậu.
Còn a ba và a ha của cậu thì đang liều mạng nháy mắt ra hiệu.
Cậu thiếu niên vội vàng lùi lại mấy bước, gượng cười khỏa lấp:
"Ha ha, a ba, mọi người đang bàn việc ạ. Vậy con xin phép ra ngoài trước."
Vừa mới lui ra được vài bước, một gã tráng hán ngồi gần cậu nhất đã dang tay kéo cậu lại.
"Ây da, A Mộc Nhĩ, có đồ gì ngon thế, mang ra cho các bác xem thử với nào."
"Đúng đấy, đúng đấy."
Hai gã tráng hán khác cũng hùa theo phụ họa.
Bọn họ đều là quý tộc của bộ lạc Chuẩn Khắc Nhĩ, đã quá quen với việc A Mộc Nhĩ thường xuyên nhặt nhạnh mấy thứ kỳ quái về làm bảo bối, nên cứ đinh ninh lần này chắc mẩm cũng giống hệt như vậy.
A Mộc Nhĩ vùng vẫy mãi mà không thoát ra được. Quan trọng nhất là cậu sợ trong lúc giằng co sẽ làm vỡ mất "pho mát thần kỳ".
Vậy là thứ đồ được bọc trong lớp nỉ lông cừu đành phải đặt cẩn thận xuống ngay giữa chiếc bàn lớn.
"Để bác xem rốt cuộc là món đồ tốt gì nào."
Gã đàn ông có bộ râu quai nón vừa ung dung lên tiếng vừa tò mò vươn tay ra.
"Mãn Đa Lỗ, ông nhẹ tay một chút."
Cát Nhĩ Đan thấy đối phương thô lỗ vụng về, không nhịn được đành phải cất tiếng nhắc nhở.
"Cát Nhĩ Đan, ông cũng nuông chiều A Mộc Nhĩ quá rồi đấy."
Mãn Đa Lỗ vừa lật lớp vải bọc lên, lời nói lập tức nghẹn lại.
Ba Đồ ngồi sát bên hông liền đẩy ông ta ra một chút, nói xen vào:
"Để tôi xem là thứ gì… Ơ kìa, đây chẳng phải là dưa chuột sao?"
Giọng nói của ông ta bất giác cao lên. Gã to con vốn đang ngồi xem kịch vui nãy giờ cũng vội vàng bước qua chiếc bàn thấp, chen chúc tiến lại sát bên hông bọn họ.
"Dưa chuột, thật sự là dưa chuột này! Cát Nhĩ Đan, có phải ông biết hôm nay bọn tôi tới nên mới cố tình chuẩn bị không? Ha ha ha, ông khách sáo quá rồi đấy."
Vừa dứt lời, ba người đã chia nhau mỗi người một quả dưa chuột, lập tức ngấu nghiến cắn một miếng.
Khách sáo với các người cái nỗi gì, rõ ràng là đám thổ phỉ các người tự biên tự diễn thì có!
Cát Nhĩ Đan hoàn toàn không hề biết chuyện lần này A Mộc Nhĩ còn mang cả dưa chuột về. Nếu sớm biết như thế, ban nãy dẫu có phải lao vào giành giật, ông cũng nhất quyết giấu nhẹm cái tay nải đi không cho bọn họ nhìn thấy.
"Ồ, đây là cái gì thế?"
Ba Đồ miệng vẫn đang ngậm dưa chuột, ngón tay lại chỉ vào mấy túi đồ lạ hoắc nằm lăn lóc trong tay nải.
Cát Nhĩ Đan làm sao mà biết được, ông đành đưa mắt nhìn cậu con trai út. A Mộc Nhĩ không còn cách nào khác, đành phải lên tiếng giải thích:
"Đây là mỳ lạnh, thạch dẻo và mỳ gân bò ạ."
"Mấy thứ này cũng ăn được hả?"
Mãn Đa Lỗ thoắt cái đã gặm sạch sẽ quả dưa chuột. Ông ta vội đưa tay quệt miệng, nuốt nước bọt thòm thèm hỏi dò.
"Tất nhiên rồi ạ."
A Mộc Nhĩ tỉ mỉ nhớ lại từng động tác làm mẫu của Thần nữ.
Cậu bốc một nắm mỳ lạnh và mỳ gân bò ra ngoài, tiện tay cầm lấy con dao nạm bảo thạch vốn dùng để thái thịt cừu, cắt thạch dẻo thành từng miếng nhỏ rồi ném tất cả vào trong một chiếc chậu lớn.
Tiếp đó, cậu xé miệng một túi dầu ớt đỏ au đổ ập vào chậu, cho thêm một củ tỏi băm nhuyễn, cẩn thận rắc lớp muối tuyết trắng ngần do Thần nữ ban tặng. Cuối cùng, cậu thái nhỏ nốt quả dưa chuột, thả thêm một vốc lá xanh có mùi vị kỳ lạ vào rồi bắt đầu trộn đều lên.
"Mọi người ăn được rồi đấy ạ."
Cậu vừa dứt lời, nhóm ba người Ba Đồ đã như hổ đói vồ mồi lao tới, cứ thế dùng tay bốc thẳng đồ ăn cho vào miệng.
A Mộc Nhĩ cũng cẩn thận múc ra một phần mang đến cho a ba và a ha của mình.
Lạp Bất Thản ăn ngấu nghiến đến mức chẳng buồn ngẩng đầu lên.
Từng sợi mỳ trơn láng trắng ngần, vừa đưa vào miệng đã trơn tuột xuống họng. Khi cắn vào lại mang theo độ dai giòn sần sật nhưng không hề khô cứng, nhai kỹ một chút còn tỏa ra hương thơm thoang thoảng của gạo tẻ.
Những sợi mỳ rỗng ruột thấm đẫm váng dầu ớt đỏ rực, mỗi một gắp đều bùng nổ hương vị cay nồng. Vị cay ấy cứ thế kích thích vị giác, khiến người ta càng ăn càng thèm.
Đã vậy lại còn có cả loại thức ăn hình khối trong suốt kia nữa, kết cấu mềm trơn cực kỳ, mang theo mùi thơm nhàn nhạt của hạt đậu.
Chẳng mấy chốc, đám người Ba Đồ đã quét sạch sành sanh chậu mỳ trộn to đùng.
"Ư ư! Ngon quá đi mất!"
"Rốt cuộc đây là món sơn hào hải vị gì vậy?"
"A Mộc Nhĩ, cháu lấy mấy thứ này từ đâu ra thế?"
Ba gã tráng hán cao to lực lưỡng vây quanh cậu thiếu niên thấp bé hơn hẳn một cái đầu, hoàn toàn chẳng còn dáng vẻ hóng hớt xem kịch hay như ban nãy nữa.
"Đó là lễ vật thần Thổ Địa ban tặng cho cháu đấy ạ."
A Mộc Nhĩ vô cùng đắc ý hất cằm lên, tự hào tuyên bố:
"Bây giờ cháu chính là người hầu trung thành nhất của Thần nữ."
Đám người nhất thời ngẩn tò te, ngay sau đó lại phá lên cười ha hả.
"Cháu đừng có nói đùa nữa, A Mộc Nhĩ."
"Bọn bác có phải là trẻ lên ba đâu mà dễ gạt."
"Thật sự là Thần nữ ban cho mà!"
A Mộc Nhĩ thấy bọn họ không chịu tin, đành phải rành mạch tường thuật lại toàn bộ quá trình hai lần vô tình gặp gỡ Lâm Sở.
Nghe xong câu chuyện, Mãn Đa Lỗ đưa mắt nhìn sang Cát Nhĩ Đan, nửa tin nửa ngờ hỏi lại:
"Thật sự có Thần nữ tồn tại sao?"
Dĩ nhiên, với tư cách là một người cha, Cát Nhĩ Đan hoàn toàn tin tưởng con trai mình.
"Thật mà! Thần nữ vô cùng nhân từ khoan dung, ngài ấy chỉ nhận lấy vài con cừu làm đồ tế lễ, liền rộng rãi ban thưởng cho cháu bao nhiêu là đồ tốt như vậy đấy."
"Vậy cháu có thể cầu xin Thần nữ ban cho bọn bác chút rau xanh được không?"
A Lỗ Lạt với mái đầu hơi hói cất tiếng hỏi, giọng điệu xen lẫn sự kỳ vọng.
Lãnh địa của ông ta vốn luôn trong tình trạng khan hiếm rau xanh trầm trọng, dạo gần đây mái tóc trên đỉnh đầu lại càng ngày càng thưa thớt hơn hẳn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)