Mọi người hoảng hốt nhìn cô, trong mắt đều viết rõ ràng một câu: "Tôi không có chung phe với cô đâu đấy!"
Nhưng phải nói thật, chính một câu của Thời Bạch Lệ lại khiến bầu không khí đang căng thẳng trở nên dịu đi.
Mạnh Quân Dương thả lỏng nắm đấm, chỉnh lại cổ áo.
Anh nhìn Tiêu Tùy một cách nghiêm túc, từng chữ từng chữ nói rõ:
“Tiêu Tùy, hy vọng sau này anh sẽ không hối hận với quyết định hôm nay.”
Tiêu Tùy hoàn toàn không thèm để tâm.
Hai người - một rời đi trong ánh nắng ngoài cửa, một bước vào vùng tối bên trong.
Tựa như bẩm sinh đã thuộc về hai đầu đối lập của ánh sáng và bóng tối.
Nhưng mà…
Người xung quanh lại càng hoảng loạn hơn khi phát hiện: Tiêu Tùy sao lại đang đi về phía cô gái vừa lên tiếng kia?
Không phải định ra tay tại chỗ đấy chứ?
Tiêu Tùy bước thẳng đến trước mặt Thời Bạch Lệ, ánh mắt chẳng hề thân thiện.
Vậy mà Thời Bạch Lệ lại tỏ vẻ như chẳng nhìn thấy gì.
Cô có vẻ tiếc nuối:
“Vừa nãy anh không động thủ, là vì đánh không lại à?”
Tiêu Tùy: “?”
Anh suýt nữa tức đến bật cười:
“Tôi? Đánh không lại Mạnh Quân Dương?”
Cô có bị làm sao không vậy?
Tiêu Tùy chợt ý thức được gì đó, hỏi:
“Nếu bọn tôi thật sự đánh nhau, cô định làm gì?”
Thời Bạch Lệ nghiêm túc:
“Vậy thì em sẽ bảo… "Muốn đánh nhau thì vào phòng tập nhảy mà đánh!"”
Tiêu Tùy: “?”
Anh quên mất rồi. Lẽ ra không nên nói chuyện nghiêm túc với người như cô.
Tiêu Tùy xoay người bỏ đi, bước chân dài sải một cái đã nhanh hơn ai hết.
Thời Bạch Lệ lật đật theo sau, không đuổi kịp, liền duỗi tay ra nắm lấy vạt áo vest của anh.
Tiêu Tùy lập tức cảm thấy phía lưng mình bị kéo một cái.
Anh quay đầu lại, liền thấy Thời Bạch Lệ đang túm chặt vạt áo vest, dáng vẻ rất chi là quang minh chính đại.
Ngón tay cô thon dài, làn da trắng mịn.
Tương phản với bộ vest đen càng làm nổi bật vẻ mềm mại quyến rũ.
Chỉ có điều - những lời cô nói ra thì không quyến rũ tí nào.
“Anh à, đàn ông không thể quá vội vàng.”
Mọi người xung quanh: “…”
Ngay khi mọi người lần thứ hai tưởng rằng sắp có cảnh máu me tung tóe, thì… Tiêu Tùy vậy mà lại kiềm chế được.
Anh chỉ chỉ vào chiếc áo vest đã bị vò đến nhăn nhúm:
"Buông. Tay."
Thời Bạch Lệ:
"Không buông. Trừ khi anh cười với em một cái."
Tất nhiên, cô biết việc bắt phản diện mỉm cười, đối với anh ta mà nói còn khó hơn cả giết chết.
“Phụt…”
Tiêu Tùy chưa cười, nhưng trong đám đông không biết ai đã không nhịn được bật cười thành tiếng.
Gương mặt Tiêu Tùy lập tức càng đen kịt.
Và càng không thể có chuyện cười nổi.
Anh quyết định từ giờ phút này trở đi - hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của Thời Bạch Lệ.
Thế là xoay người tiếp tục bước nhanh về phía xe.
Thời Bạch Lệ vẫn nắm lấy vạt áo anh, lẽo đẽo theo sau lải nhải:
“Anh à, cứ không cười thế này, cơ mặt có bị thoái hóa không đấy?”
“Hay anh bị liệt mặt rồi? Bệnh thì phải chữa, đừng ngại nhé.”
“Cười một cái trẻ ra mười tuổi, theo thuyết tương đối, anh không cười tức là đang già đi đấy.”
…
Âm thanh lải nhải xuyên não, như vong hồn bám dính không tan.
Cho đến khi Tiêu Tùy lên xe, Thời Bạch Lệ cũng rất tự nhiên ngồi vào băng sau phía bên kia.
Cô còn tự giác cài dây an toàn cho mình.
Trợ lý bên cạnh lén lút lên tiếng:
“Ờ… chỗ đó là chỗ của tôi…”
Anh ta liếc sang vẻ mặt như nước lặng không gợn sóng của Tiêu Tùy, lập tức ngậm miệng lại, còn chủ động đóng cửa xe giúp Thời Bạch Lệ.
Ông chủ còn không phản đối, anh ta ý kiến cái gì?
Tiêu Tùy: Coi như cô ta không tồn tại… không tồn tại…
Xe của Tiêu Tùy khác hẳn với chiếc mà Thời Bạch Lệ đi buổi sáng.
Anh theo phong cách doanh nhân tinh gọn, bên trong xe chẳng có món trang trí nào lộn xộn.
Thậm chí đến cả đồ ăn vặt cũng không có.
Chỉ có vài chai nước có ga lạnh ngắt đơn độc.
Thế là Thời Bạch Lệ rút từ túi mình ra hai gói snack giòn rụm, đàng hoàng đặt vào tủ lạnh mini phía sau xe.
Tiêu Tùy: “… Cô đang làm gì vậy?”
Anh liếc đồng hồ…
13 phút.
Mới 13 phút mà anh đã không nhịn nổi nữa.
Là do anh sống lại nên trở nên yếu đuối?
Không, là do Thời Bạch Lệ cứ không ngừng thách thức giới hạn của anh.
Thời Bạch Lệ mỉm cười:
“Anh bận rộn suốt mà không ăn gì thì sao được? Có chút đồ ăn vặt sẽ tốt cho dạ dày đó.”
Tiêu Tùy khựng lại.
Những lời thế này đối với anh quá xa lạ, xa lạ đến mức khiến anh theo phản xạ bật cười mỉa mai:
“Cô đang lấy lòng tôi à?”
Giọng điệu mang theo sự chế giễu rõ ràng.
Thời Bạch Lệ cười hì hì:
“Anh đúng là thông minh!”
Tiêu Tùy: “?”
Cô… thừa nhận luôn rồi?
Bên kia, Thời Bạch Lệ đã líu lo trình bày xong yêu cầu về luật sư đại diện của mình.
Tiêu Tùy im lặng một lúc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


