… Oa.
Thời Bạch Lệ lăn lộn trong giới game bao năm, từng thấy vô số “nghệ sĩ dương cầm” khẩu chiến rực lửa, từng chứng kiến những cuộc hỏi thăm gia đình nhau kéo dài tận ba tiếng đồng hồ.
Nhưng đây là lần đầu tiên cô gặp kiểu game thủ như thế này.
Nói sao nhỉ - ngây ngô mà lại thật thà dễ mến.
Thời Bạch Lệ nhìn qua màn hình, dường như thấy được một gã đàn ông trung niên tràn đầy nghĩa khí, hiền lành chất phác, mặt đầy râu ria như Trương Phi.
Và…
Rất muốn hành anh ta.
Thời Bạch Lệ: [Anh muốn solo thì phải cầu xin tôi đi nha…]
[Nấp sau lưng tôi để tôi đỡ cho!: Cầu xin bạn.]
[Nấp sau lưng tôi để tôi đỡ cho!: Đàn ông con trai quỳ gối là chuyện lớn. Nhưng vì anh em, tôi nguyện quỳ xuống cầu xin bạn!]
Thời Bạch Lệ: [… Người anh em đó của anh, đã từng cứu mạng anh à?]
[Nấp sau lưng tôi để tôi đỡ cho!: Hahaha không có. Nhưng tôi không muốn cậu ấy lại mất ngủ thêm một đêm nữa.]
Thật sự đã “vỡ phòng tuyến” cả đêm luôn à?
Thời Bạch Lệ vui rồi, hài lòng rồi.
Cô lập một ván đấu solo, mời đối phương vào trận.
Dòng game FPS (bắn súng góc nhìn thứ nhất) thì dù có đổi tên đổi vỏ, cơ chế cũng na ná nhau cả.
Mà trò chơi nổi tiếng nhất thế giới này, các kỹ năng của nhân vật cũng khá giống với game cô từng chơi.
Thế nên cô nhập cuộc rất nhanh.
Thời Bạch Lệ chọn nhân vật bắn tỉa - sở trường của cô.
Còn “anh Trương Phi” bên kia thì chọn tank - đúng y phong cách từ cái ID đến giọng điệu.
Phía bên kia đúng là “Cao Thủ Tối Thượng”, ban đầu vì cảm giác bắn chưa quen nên Thời Bạch Lệ bắn hụt vài phát, để tank lần ra vị trí, xông lên đấm cho “tay mỏng máu” như cô chết tươi.
Nhưng sau khi hồi sinh, Thời Bạch Lệ đã đoán được thói quen di chuyển của anh ta, bắn “pre - fire” một phát - headshot ngay tại chỗ.
[Nấp sau lưng tôi để tôi đỡ cho!: Ghê đấy! Mở ống ngắm là khóa đầu ngay!]
[Nấp sau lưng tôi để tôi đỡ cho!: Đã quá, chơi nữa chơi nữa!]
Sau đó, vì chưa quen bản đồ nên Thời Bạch Lệ để thua thêm hai lần.
Nhưng những lúc còn lại, cô hoàn toàn áp đảo, thậm chí đến cuối còn “canh cửa” ngay chỗ hồi sinh.
Kết quả trận đấu: 16 - 3.
Thời Bạch Lệ nghiền nát đối thủ.
Tay bắn tỉa đeo mặt nạ, đội mũ trùm kín đầu, như thần chết bước ra từ bóng tối, lặng lẽ vác khẩu súng trường dài, phía sau là chiếc áo choàng tung bay phần phật.
Thời Bạch Lệ: [Anh bạn kia của anh chắc đang ngồi cạnh xem đúng không?]
Thời Bạch Lệ: [Hê hê, hôm nay chắc lại mất ngủ tiếp rồi ha?]
Tại khu công nghệ cao ngoại ô.
“Anh cũng bó tay thôi, đánh không lại thì là đánh không lại. Haha, nhưng mà đừng buồn, anh thấy đối thủ thật sự rất giỏi, sau này có thể chơi chung.”
Cậu em: “… Không, vậy thì em mất mặt lắm!”
Mạnh Quân Dương cười rạng rỡ như ánh mặt trời:
“Mất mặt gì chứ? Đàn ông con trai lại đi để tâm mấy chuyện này à? Thôi nào, anh cũng đã solo rồi. Người ta mạnh như vậy, chứng tỏ hôm qua em mắng người ta "gà" là sai rồi, xin lỗi một câu đi. Sau này làm anh em chơi chung!”
Cậu em: “… Anh Mạnh… Haizz, được rồi…”
Trong lòng cậu vẫn còn nghẹn, nhưng nghĩ lại - anh Mạnh vì mình mà đi quỳ gối xin đối thủ.
Anh Mạnh đã vì mình mà nhẫn nhịn, lẽ nào mình không thể vì anh ấy mà nhường một chút?
Anh Mạnh đối với cậu ta, và cả đám anh em nhỏ này… thật sự chưa bao giờ có gì để chê cả…
Thời Bạch Lệ nghe thấy kênh thoại đội ngũ bỗng bật lên, sau đó vang lên một giọng nói hơi gượng gạo:
“Cái đó… anh bạn à. Hôm qua tôi mắng cậu là tôi sai. Xin lỗi nha.”
Rồi tiếp theo là một giọng nam tươi sáng, sảng khoái hơn nhiều:
“Hahaha, thấy chưa, có gì đâu mà khó. Này bạn, cậu thấy sao? Tha cho nó được không?”
Có thể khiến người dân tổ quốc Tổ An (nơi nổi tiếng với văn hóa chửi game) quay về phe văn minh, Thời Bạch Lệ bỗng có cái nhìn hoàn toàn mới về sức hút nhân cách của “anh Trương Phi”.
Thời Bạch Lệ gõ chữ:
[Được thôi… Nhưng hôm qua cậu ta nói ai thua solo thì gọi "ba", mà tôi không thích nghe "ba" đâu.]
Gọi một tiếng "tổ tông" nghe thử xem?
Trong kênh thoại, hai giọng nam im lặng mấy giây, cuối cùng cùng thở dài một hơi…
“… Tổ tông.”
Thời Bạch Lệ:
“Hahahahahaha!”
Sướng thật!
Tầng trên.
Tối qua Tiêu Tùy gần như thức trắng đêm, đến gần sáng mới ngủ.
Anh vốn đã là người ngủ rất nông lại dễ nổi cáu khi mới tỉnh, thêm vào đó không ai dám lên tầng ba quấy rầy, nên nơi này xưa nay vẫn luôn yên tĩnh tuyệt đối.
Nhưng mà…
Trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, cứ có âm thanh “cạch cạch” lặp đi lặp lại vang lên rất khó chịu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



