Tống Ngọc Đình quả thực có lòng, sáng sớm hôm sau đích thân lái xe, mang theo người đem máy đến tận nơi cho cô.
Buổi chiều, y rời khỏi thị trấn Bạch Long.
“Tô Diễm, em không cần trả lời tôi ngay.”
“Cũng không cần vội vàng từ chối.”
“Em hãy suy nghĩ kỹ thêm, được không?”
Nói đến đây, giọng điệu y mang theo chút khẩn cầu. Nhưng Tô Diễm vẫn chẳng chút động lòng, chỉ thấy khó hiểu.
Không phải chứ, bọn họ đâu có tiếp xúc nhiều với nhau?
Sao ông anh này lại tỏ ra tình sâu nghĩa nặng với cô vậy hả?
Tống Ngọc Đình nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cô, trong lòng lại càng mềm nhũn. Y đưa cô một phong thư, nói: “Đây là vé tàu, nếu em đổi ý, bất cứ lúc nào cũng có thể đến tìm tôi.”
“Tô Diễm, nhất định phải đến tìm tôi đấy.”
Nói xong, Tống Ngọc Đình vội vã lái xe rời đi như chạy trốn, nhưng vẫn để lại một nhân viên để dạy bọn họ cách sử dụng máy tuốt lúa.
Tô Diễm mở phong thư ra xem, bên trong không chỉ có vé tàu ra nước ngoài, mà còn có cả vé xe từ Tô Gia Cương đến nội thành, vé tàu hỏa.
Thậm chí còn có đô la Mỹ luôn.
Tên này tính toán cũng chu đáo thật đấy.
Tô Diễm bĩu môi, tiện tay ném phong thư xuống đất rồi quay đi.
Nhưng chưa đi được hai bước, cô lại chạy ngược về, nhặt phong thư lên, cất vào túi.
*
Trong thôn có chuyện lớn, người rảnh rỗi đều kéo nhau đến trụ sở thôn để hóng chuyện.
Ở khúc ngoặt phía sau nhà họ Tô, Tô Diễm bị chặn lại giữa đường. Người cản cô gầy gò, làn da đen sạm, mái tóc rối bù búi vội trên đỉnh đầu, lẫn trong đó còn vương lá khô. Quần áo cô ấy rách tả tơi bám vào thân thể, lộ ra làn da đen nhánh, trông vô cùng nhếch nhác.
Đó là Sài Tĩnh - con gái của tên địa chủ họ Sài, cũng là một người đáng thương.
Mẹ cô ấy vốn là tá điền của nhà họ Sài, đã từng có chồng, chỉ vì khuôn mặt xinh đẹp mà bị tên địa chủ cẩu tặc kia cưỡng đoạt.
Loại súc sinh ấy chỉ biết sướng thân mình, mặc kệ hậu quả.
Hắn thỏa mãn rồi, nhưng lại đẩy mẹ con Sài Tĩnh xuống vực sâu.
Sài Tĩnh chưa từng hưởng qua một ngày yên bình. Chẳng những vậy, cô ấy còn vì mang trong mình huyết thống của hắn mà bị căm ghét, bị chà đạp.
Giờ phút này, cô ấy chặn đường Tô Diễm, ánh mắt dán chặt vào bức thư trong tay cô, giống như con chó đói nhìn thấy khúc xương. Ánh mắt đầy khát vọng nhưng cơ thể thì căng thẳng, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể lao đến để cướp lấy.
"Chị Tô Diễm."
Có lẽ đã lâu không nói chuyện, giọng cô ấy khàn đặc, từng chữ phát ra chậm rãi, mơ hồ như thể vừa mới tìm lại được giọng nói.
Tô Diễm nhìn cô ấy, ánh mắt ra hiệu cô ấy nói tiếp.
"Em muốn vé tàu."
"Không phải xin không."
"Em đổi với chị."
Câu đầu tiên đã nói ra được, những lời sau rõ ràng thuận miệng hơn nhiều.
Chỉ là nội dung khiến Tô Diễm không khỏi kinh ngạc, khó hiểu hỏi: "Em muốn đi Hải Thành?"
"Ừ."
"Em muốn tìm bọn họ."
Năm đó, nhà họ Sài có mấy người bị tuyên án tử hình, nhưng cũng có kẻ trốn thoát, trong đó có người cha địa chủ của cô ấy, vợ cả, em trai cùng hai đứa con trai của hắn.
Những kẻ ấy căn bản chưa từng coi Sài Tĩnh là người nhà.
Vậy mà cô ấy lại muốn đi tìm bọn họ ư?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
