Lý Kính Hiền đã sớm vào triều, cho nên, cái gọi là đi chúc buổi sáng tốt lành, chính là thỉnh an một mình mụ phù thủy. Hàn Thu Nguyệt làm bộ mẹ hiền, ra dáng quan tâm vết thương của Lâm Lan: "Vết thương thế nào rồi?"
Lâm Lan cũng nhanh chóng nhập vai nhân vật hiền lương thục nữ, khẽ cụp mắt xuống, cung kính, đối với mẹ chồng cảm kích vô cùng. "Khiến mẫu thân bận tâm rồi, chỉ là một vết thương nhỏ, không sao ạ, cũng đã kết vảy rồi."
"Nếu không sao thì ta yên lòng rồi, tuy nhiên vẫn nên cẩn thận, đừng để dính nước, lưu lại sẹo không tốt." Hàn Thu Nguyệt dặn dò chu đáo.
Lâm Lan "Dạ." một tiếng ngọt ngào. Không khí hết sức hòa hợp.
Lúc này Hàn Thu Nguyệt mới chuyển đề tài sang chuyện học hành của Lý Minh Tắc và Lý Minh Doãn.
"Lần thi Hương này, lão gia ký thác kỳ vọng vào hai huynh đệ con rất nhiều, hai con nên chăm chỉ học hành, không nên cô phụ kỳ vọng của lão gia, tương lai Lý gia đều trông cậy cả vào hai con."
Hai vị nhi tử lại đồng thanh nói: "Đa tạ mẫu thân quan tâm."
Thật là một cảnh tượng ấm áp, mẫu từ tử hiếu, đáng tiếc... Lâm Lan cùng Lý Minh Doãn đã sớm nhìn thấu bộ mặt thật của mụ phù thủy, bà ta muốn sắm vai mẫu từ này thì hai người bọn họ đành hùa vui theo bà ta chút vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

