Điền mama lại phải nén giận, ngay cả Lục Ỷ cũng có thể được nhị thiếu phu nhân mời uống trà, bà ta dù gì cũng đã từng hô mưa gọi gió ở chức vị quản gia buồng kho, ai gặp cũng phải nể đôi phần, hôm nay vất vả tìm trợ thủ không ra, chưa nói đến được uống trà.
Tức giận cũng không tìm được ra người, cuối cùng Điền mama không thể làm gì hơn là đi tìm Thư Vân, Thư Phương, hai người này đang lúc nhàn rỗi.
Thư Phương nói: "Không phải chúng ta không chịu cùng Điền mama đi làm việc, thật sự là hôm nay Chu mama đã phân phó, sau này không được tùy tiện đi vào viện, tránh quấy rầy thanh tĩnh của nhị thiếu gia, Điền mama vốn là lão nhân trong phủ còn bị xử phạt, hai chúng ta nào dám làm trái quy củ."
Điền mama tức tới nỗi mặt trắng bệch, chỉ vào mặt Thư Phương mắng: "Lúc chúng ta tới phu nhân nhắn nhủ thế nào? Mới chỉ thấy chút chuyện vặt đã rụt cổ rồi sao, ngay cả chuyện nhỏ này cũng không dám làm, giữ các ngươi lại có công dụng gì?"
Thư Phương cúi đầu, lòng thầm nghĩ, rụt cổ chả phải là Điền mama bà sao.
Thư Vân đứng ra nói: "Điền mama, lời phu nhân dặn dò chúng ta không dám quên, nhưng nơi này quy củ nghiêm khắc, chớ nói chúng ta chẳng qua chỉ là tiểu nha hoàn chịu trách nhiệm vẩy nước quét nhà, ngay cả Điền mama kinh nghiệm mà cũng lật thuyền trong mương* đó thôi. Nếu trong một ngày, cả ba chúng ta bị phạt, chẳng phải là mất mặt cho phu nhân lắm sao?"
* Thuyền lật trong mương: kiêu ngạo mà bại
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)